Chương 298

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 298

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn vội vàng, vừa định cãi lại, đã bị Ngôn Chiêu ở bên cạnh che miệng, thấp giọng giải thích bên tai cô: “Em yên tâm, mẹ kinh doanh nhiều năm như vậy, trong lòng tự biết rõ.”
Nói xong lại búng trán cô một cái: “Con nhóc không có lương tâm, còn chưa gả đi khuỷu tay đã chỉa ra bên ngoài, sợ mẹ làm khó người đàn ông của em à?”
Hai người châu đầu ghé tai, Trần Hoài Tự ung dung đáp: “Dạ, không thành vấn đề.”
“Cùng lúc đó, một năm này tôi không hy vọng Trăn Trăn chịu chút uất ức nào, nếu không đáp ứng đủ các điều kiện, tôi sẽ không đồng ý.”
Thời gian một năm, Ngôn Huệ quy định cho anh tiêu chuẩn thành tích cực cao, vì hoàn thành, anh nhất định sẽ bận rộn đến mức chân không chạm đất. Đồng thời, bà lại yêu cầu anh nghiêm túc nói chuyện yêu đương với Ngôn Trăn, không cho phép anh bên trọng bên khinh mà lạnh nhạt cô.
Đây là khảo nghiệm cực lớn đối với Trần Hoài Tự.
Ngôn Huệ cuối cùng cũng mỉm cười: “Nếu Trần tiên sinh cảm thấy khó xử, có thể không chấp nhận điều kiện của tôi.”
“Nhất định.” Trần Hoài Tự quay đầu nhìn Ngôn Trăn, “Con nhất định sẽ làm được.”
“Còn nữa.” Ngôn Huệ bổ sung, “Trăn Trăn tuổi còn nhỏ, thân thể cũng còn nhỏ, Trần tiên sinh hiểu ý tôi chứ?”
Ngụ ý là nhắc nhở, không cho phép Ngôn Trăn mang thai vào lúc này.
Trần Hoài Tự gật đầu: “Con hiểu rõ, điều này không cần bác nói, con cũng không nỡ.”
Buổi họp mặt gia đình nặng nề cuối cùng cũng kết thúc, nhóm người Ngôn gia tiễn Trần Hoài Tự đến trước cửa biệt thự, Ngôn Huệ nhìn Ngôn Chiêu: “Con là người làm anh trai, không có gì muốn nói sao?”
“Con không có vấn đề gì, cũng chỉ có một yêu cầu.” Ngôn Chiêu nhướng mày cười,
“Gọi mình một tiếng anh trai xem nào?”
Cuối cùng Trần Hoài có gọi hay không, Ngôn Trăn cũng không biết, cô chờ ở bên cạnh xe, đặt món quà mình chuẩn bị lên xe anh.
“Đây là cái gì?” Trần Hoài Tự hỏi.
“Em làm bánh quy. ”
Hai người đứng ở cửa hoa viên, bốn bề không có người, Ngôn Trăn rốt cuộc có thể ôm anh, dính người vùi đầu vào trong lòng anh, “Lần này tuyệt đối không có nướng cháy!”
Anh “Ừm” một tiếng, cúi đầu hôn lêи đỉиɦ tóc cô, lại nâng má cô lên, hôn môi nhỏ hết lần này đến lần khác.
Ngôn Trăn ôm lấy ngón tay anh, ngước mắt nhìn anh: “Hôm nay cảm giác thế nào, có phải cũng cảm thấy mẹ em rất quá đáng không?”
“Không có, so với tưởng tượng của anh thì tốt hơn rất nhiều.” Trần Hoài Tự đảo khách thành chủ, mười ngón tay đan vào nhau, “Anh vốn tưởng rằng sẽ gặp phải trở ngại lớn hơn, bác gái vẫn hạ thủ lưu tình với anh rồi.”
“Sao em lại cảm thấy anh đang cậy mạnh vậy.” Ngôn Trăn có chút không tin, “Năm nay đã trôi qua một quý rồi, anh có thể hoàn thành chỉ tiêu sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận