Chương 299

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 299

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự không nhanh không chậm trả lời: “Nếu không làm được, anh quả thật cũng không xứng cưới em.”
Ngôn Trăn hừ một tiếng, ngạo kiều nói: “Anh nghĩ hay lắm, ai muốn gả cho anh chứ.”
“Vậy được rồi, là anh muốn gả cho em.” Trần Hoài Tự nở nụ cười, nâng má cô, cúi đầu hôn sâu hơn.
Tiếng yêu thầm thì của đôi tình nhân bị thổi tan trong gió đêm. Họ ôm chặt lấy nhau, cùng đón bình minh mới.
Chỉ chớp mắt đã đến tháng năm, mùa xuân Ninh Xuyên dần dần kết thúc, đầu hè ve kêu lác đác, lá xanh rậm rạp xum xuê, gió nhẹ thổi ra tiếng xào xạc.
Hôm nay là ngày Ngôn Trăn bảo vệ luận văn, cô được sắp xếp ở vị trí thứ hai từ dưới lên. May mắn thay Trần Hoài Tự đã cùng cô luyện tập mô phỏng, mặt lạnh như băng nhặt những cái gai trong luận văn của cô, vô cùng không lưu tình, mức độ lãnh khốc đủ khiến người ta giận sôi, vậy nên hôm nay dù các giáo sư xảo quyệt đặt câu hỏi thế nào, trong mắt cô đều hòa ái dễ gần, thuận lợi thông qua, hiển nhiên không thành vấn đề.
Cô đón ánh chiều tà đi ra cổng trường, Trần Hoài Tự đã sớm chờ cô ở cửa, thân cao chân dài, khuôn mặt anh tuấn, vô cùng thu hút sự chú ý của người đi đường, tỷ lệ ngoái đầu nhìn anh cực cao.
Ngôn Trăn bước nhanh qua, nắm tay anh.
“Anh đã nhận được quà chưa?”
“Hả?”
“Bưu thϊếp em gửi cho anh từ Xuyên Tây.”
Lúc ấy Ngôn Trăn quả thật không mua quà gì cho Trần Hoài Tự, mà chọn một tấm bưu thϊếp, viết vài câu ở mặt sau, gửi vào hòm thư.
Gửi cũng được gần một tháng, hẳn là sắp đến rồi.
“Vẫn chưa, hôm nay trở về anh sẽ kiểm tra hòm thư.”
“Dạ được, vậy chờ thêm một chút.”
Hôm nay là ngày hẹn hò, để Trần Hoài tự lái xe, hai người xuất phát từ trường học, cùng ngồi tàu điện ngầm, dắt tay nhau tản bộ, dạo phố ăn cơm, là một đôi tình nhân nhỏ bé không đáng kể trong biển người mênh mông, không có gì đặc biệt, nhưng đối với bọn họ mà nói, mỗi một giây đều rung động, mỗi một giây đều cực kì đặc biệt.
Buổi tối ở Ninh Xuyên rất náo nhiệt. Đèn neon ngũ sắc rực rỡ lấp lánh, màn đêm đen kịt cũng được nhuộm đến sáng ngời. Bên đường người đến người đi, xe cộ tấp nập.
Ngôn Trăn muốn đi chợ đêm, Trần Hoài Tự chiều ý đi cùng cô. Lòng hiếu kỳ của cô rất mạnh, cái này muốn xem, cái kia cũng muốn nếm, nhưng phần lớn đều là nếm vài miếng sẽ không muốn ăn nữa, cảm giác mới mẻ tới nhanh đi cũng nhanh, khiến cho Trần Hoài Tự dở khóc dở cười, nhưng cũng cam tâm tình nguyện đi theo phía sau, thay cô dọn dẹp tàn cuộc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận