Chương 301

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 301

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mưa vẫn rơi xối xả ngoài cửa sổ, tiếng tí tách đều đặn như một bản nhạc nền không bao giờ dứt. Ngôn Trăn ngồi khoanh chân trên ghế dài trong phòng khách nhà mình, tay ôm một cốc cacao nóng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra màn mưa dày đặc. Chocolate, chú chó Samoyed của cô, nằm cuộn tròn dưới chân, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn cô rồi lại ngáp dài, như thể muốn hỏi: “Chủ nhân, hôm nay sao tâm trạng lại thất thường thế?”
Cô không trả lời được. Thực ra, chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại bồn chồn như vậy. Có lẽ là vì thời tiết, có lẽ là vì những suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu từ sau lần gặp Trần Hoài Tự ở diễn đàn kinh tế hôm qua. Anh ta, như thường lệ, vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng đáng ghét, nhưng lại có những khoảnh khắc khiến cô không thể không chú ý – như cái cách anh bất ngờ lên tiếng bênh vực cô trước mặt Tina, hay ánh mắt thoáng ý cười khi cô tức tối đe dọa sẽ trả thù anh.
Ngôn Trăn hừ nhẹ, đặt cốc cacao xuống bàn, cố ý làm mạnh tay để phát ra một tiếng “cạch” nhỏ, như thể muốn xua tan những suy nghĩ vớ vẩn ấy. Chocolate giật mình, ngẩng đầu nhìn cô với đôi mắt tròn xoe đầy tò mò. Cô cúi xuống xoa đầu nó, lẩm bẩm: “Mày nói xem, sao tao lại đi nghĩ về cái tên đáng ghét đó chứ? Rõ ràng là kẻ thù không đội trời chung mà!”
Nhưng ngay cả khi nói vậy, cô vẫn không thể ngăn mình nhớ lại khoảnh khắc trong xe của Trần Hoài Tự. Cái cách anh cúi người kéo dây an toàn cho cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người anh, và cả câu nói trêu chọc đầy khiêu khích: “Ban nãy em đang chờ mong gì?” Nghĩ đến đó, mặt Ngôn Trăn nóng bừng, cô vội vàng đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng như muốn trốn chạy khỏi chính ký ức của mình.
Đúng lúc này, chuông cửa reo lên. Ngôn Trăn cau mày, nhìn đồng hồ treo tường. Gần chín giờ tối, mưa to thế này, ai lại đến nhà cô chứ? Dì Thôi đã đi ngủ từ sớm, còn Ngôn Chiêu thì đang ở căn hộ Phù Quan Uyển, chắc chắn không phải anh trai cô. Cô lẩm bẩm: “Chẳng lẽ là tên hàng xóm kỳ quái lại đến mượn đồ?”
Cô bước ra mở cửa, không quên cầm theo chiếc ô nhỏ để che mưa. Nhưng khi cánh cửa vừa mở, người đứng trước mặt khiến cô sững sờ, chiếc ô trên tay suýt rơi xuống đất.
Trần Hoài Tự đứng đó, áo sơ mi trắng dính chặt vào người vì bị mưa làm ướt, mái tóc đen nhánh rũ xuống trán, vài giọt nước mưa chảy dài trên gò má góc cạnh. Anh không mang ô, cả người toát lên vẻ nhếch nhác hiếm thấy, nhưng ánh mắt lại sáng rực, nhìn thẳng vào cô như thể muốn xuyên thấu mọi lớp phòng vệ của cô.
“Anh… anh làm gì ở đây?” Ngôn Trăn lắp bắp, giọng nói không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cô vô thức đưa ô lên che cho anh, dù chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy.
Trần Hoài Tự không trả lời ngay. Anh đưa tay lau nước mưa trên mặt, rồi chậm rãi nói: “Em để quên đồ trên xe tôi.”
Ngôn Trăn chớp mắt, cố gắng nhớ lại. “Đồ gì chứ? Tôi có để quên gì đâu.”
Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay nhỏ, màu trắng với viền thêu hoa tinh tế – chính là chiếc khăn cô hay mang theo. Ngôn Trăn tròn mắt, không tin nổi: “Anh đội mưa đến đây chỉ để trả cái này? Trần Hoài Tự, anh bị điên à?”
“Ừ, có lẽ là điên thật.” Anh đáp, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại mang theo một tia cảm xúc khó nắm bắt. “Nhưng tôi nghĩ, nếu không trả ngay, em sẽ lại có cớ để gây sự với tôi.”
Ngôn Trăn tức đến nghẹn lời. Cô giật lấy chiếc khăn, định quay vào nhà đóng sập cửa, nhưng nhìn thấy anh đứng dưới mưa, quần áo ướt sũng, cô lại do dự. Một phần trong cô muốn mặc kệ anh, để anh tự chịu hậu quả vì cái tính cố chấp kỳ quái này. Nhưng phần còn lại – phần mà cô không muốn thừa nhận – lại thấy xót xa khi nhìn anh trong bộ dạng này.
“Dì Thôi chuẩn bị phòng khách rồi, anh vào đi.” Cô nói, giọng cố tình lạnh lùng. “Đừng để tôi mang tiếng là không biết tiếp đãi bạn của anh trai.”
Trần Hoài Tự nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên như thể vừa nghe được điều gì thú vị. Anh bước vào nhà, để lại một vệt nước mưa trên sàn. Ngôn Trăn cau mày, lẩm bẩm: “Đúng là phiền phức.”
Cô lấy một chiếc khăn tắm từ phòng tắm đưa cho anh, rồi quay vào bếp pha một cốc trà nóng. Khi trở ra, Trần Hoài Tự đã lau khô tóc, áo sơ mi vẫn ướt nhưng anh không có vẻ gì là phiền lòng. Anh ngồi trên sofa, Chocolate tò mò lại gần ngửi ngửi, rồi bất ngờ nhảy lên nằm cạnh anh, cái đuôi phe phẩy vui vẻ.
Ngôn Trăn bĩu môi: “Ngay cả Chocolate cũng phản bội tôi. Rõ ràng tôi nuôi nó mà!”
Trần Hoài Tự cười nhẹ, đưa tay xoa đầu Chocolate. “Có lẽ nó biết ai là người đáng tin hơn.”
“Đáng tin? Anh á?” Ngôn Trăn hừ lạnh, đặt cốc trà xuống trước mặt anh. “Đừng tự đề cao bản thân. Tôi cho anh vào nhà chỉ vì không muốn ngày mai Ngôn Chiêu gọi điện mắng tôi vì để bạn anh dầm mưa.”
“Vậy sao?” Anh cầm cốc trà, nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn cô qua làn hơi nước mỏng manh. “Vậy tại sao em lại pha trà gừng? Lo tôi bị cảm lạnh à?”
Ngôn Trăn cứng họng. Cô không nghĩ nhiều khi pha trà, chỉ tiện tay chọn loại trà gừng vì biết nó tốt cho ngày mưa. Nhưng bị anh nói ra như vậy, cô lại cảm thấy như bị bắt quả tang đang quan tâm anh. “Đừng tự luyến!” Cô bực bội quay mặt đi, hai má nóng bừng. “Tôi chỉ không muốn dì Thôi phải dọn dẹp thêm nếu anh ngã bệnh ở đây!”
Trần Hoài Tự không đáp, chỉ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nói điều gì đó nhưng lại kìm lại. Không khí giữa hai người bỗng trở nên im lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và tiếng thở đều đều của Chocolate.
Ngôn Trăn ngồi xuống ghế đối diện, cố gắng tìm chủ đề để phá vỡ sự ngượng ngùng. “Này, anh thực sự chỉ đến để trả khăn à? Không có chuyện gì khác sao?”
Anh đặt cốc trà xuống, nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau. “Nếu tôi nói có chuyện khác, em có muốn nghe không?”
Cô cảnh giác nhìn anh. “Chuyện gì? Nếu lại là mấy câu trêu chọc thì tôi không rảnh đâu.”
Trần Hoài Tự mỉm cười, nụ cười hiếm hoi không mang theo ý châm chọc mà lại có chút dịu dàng. “Ngôn Trăn, em có bao giờ nghĩ rằng chúng ta không nhất thiết phải luôn đối đầu nhau không?”
Cô ngẩn ra, không ngờ anh lại nói vậy. “Ý anh là gì?”
“Ý tôi là,” anh dừng lại, như thể đang cân nhắc từng từ, “có lẽ chúng ta có thể thử làm bạn. Không phải kiểu bạn mà em nghĩ tôi chỉ là bạn của Ngôn Chiêu, mà là… bạn của riêng em.”
Ngôn Trăn chớp mắt, cảm giác như vừa nghe nhầm. Trần Hoài Tự, người luôn khiến cô tức đến nghiến răng, người mà cô coi là “kẻ thù truyền kiếp”, lại đang đề nghị làm bạn với cô? Cô bật cười, nửa tin nửa ngờ: “Trần Hoài Tự, anh uống nhầm thuốc à? Hay là mưa làm anh sốt đến hỏng não rồi?”
Anh không giận, chỉ nhún vai. “Có thể. Nhưng tôi nghiêm túc đấy. Em nghĩ sao?”
Ngôn Trăn nhìn vào mắt anh, cố tìm kiếm dấu hiệu của sự đùa cợt, nhưng không thấy gì ngoài sự chân thành hiếm có. Tim cô đập nhanh một nhịp, nhưng cô nhanh chóng che giấu bằng một cái hừ lạnh. “Để tôi suy nghĩ đã. Làm bạn với anh nghe có vẻ… nguy hiểm hơn cả làm kẻ thù.”
Trần Hoài Tự cười, lần này là nụ cười thật sự, làm sáng bừng cả khuôn mặt anh. “Được, cứ suy nghĩ đi. Tôi không vội.”
Cô không đáp, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm cacao đã nguội, cố gắng che giấu nụ cười nhỏ đang nhen nhóm nơi khóe môi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận