Chương 302

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 302

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau.
Hai người ăn xong điểm tâm, ngồi xe du lịch đặc biệt của địa phương, đi tới một trấn nhỏ yên tĩnh nhu hòa.
Những tòa nhà xanh xa xa, kiến trúc tường trắng, tranh sơn dầu màu sắc rực rỡ bày hai bên đường phố nhỏ hẹp, các hộ gia đình trồng hoa tỉ mỉ trên ban công trước cửa, bồ câu vỗ cánh thành đàn bên bờ biển.
Ánh mặt trời rơi trên đỉnh đầu, tất cả đều đẹp như tranh vẽ.
Thị trấn nhỏ gần biển, hai người bước dọc theo con đường đá, chậm rãi đi dạo đến bờ biển.
Bầu trời vô tận rủ xuống, cùng sóng biển kéo dài chạm nhau ở phía chân trời. Ánh mặt trời chói chang, mặt biển xanh biếc gợn sóng lăn tăn, như được vẩy lên một tầng vàng vụn.
Bọn họ tay trong tay đi trên bờ cát, gió mang theo hơi thở ẩm ướt của gió biển trực tiếp thổi đến, thổi góc váy của cô đong đưa, Ngôn Trăn đưa tay ấn mũ rơm che nắng, nắm chặt tay Trần Hoài Tự hơn một chút.
“Có thích nơi này không?” Anh hỏi.
“Dạ thích.” Cô nói, “Không chỉ thích nơi này, em càng thích ở bên anh hơn.”
Nói xong, cô buông tay anh ra, chạy vài bước về phía bờ biển, nước biển lạnh lẽo tràn qua mắt cá chân, dịu dàng vỗ vỗ thấm vào da thịt, cát mịn dưới chân.
Trần Hoài Tự nhìn cô, nở nụ cười: “Anh cũng rất thích em.”
Thích đến mức ngôn ngữ cũng không đủ để biểu đạt.
Anh tiến lại gần cô hai bước, thấp giọng nói: “Nhắm mắt lại.”
Ngôn Trăn khó hiểu chớp chớp mắt, nhưng vẫn nghe lời chậm rãi nhắm mắt lại.
Trên cổ lành lạnh, cô cảm nhận có sợi xích nhỏ bằng kim loại quấn lên, một khối rủ xuống ngực, mát mát cứng rắn, hình như là bảo thạch.
Trần Hoài Tự cài dây chuyền sau gáy cô, lại vòng qua trước mặt ngắm nghía: “Mở mắt ra, bảo bối.”
Ngôn Trăn mở mắt, cúi đầu nhìn, bảo thạch trong suốt dưới ánh mặt trời khúc xạ ánh sáng trong suốt, đẹp đến không thể tưởng tượng nổi.
Lần trước cô và Ứng Trừ bắt gặp ở cửa hàng trang sức, là sợi dây chuyền có chủ đề thiết kế “Nữ thần tình yêu”.
“Rất đẹp, rất hợp với em.” Trần Hoài Tự nhìn sợi dây chuyền, lộ ra thần sắc hài lòng, “Đẹp hơn cả tưởng tượng của anh.”
Anh kéo sợi tóc bị gió thổi loạn của cô, ghé vào tai cô thầm thì: “Sinh nhật vui vẻ, công chúa của anh.”
Ngôn Trăn cắn môi: “Hôm nay anh thức dậy từ sớm nhưng không có phản ứng gì, em còn tưởng rằng anh đã quên mất.”
“Làm sao anh có thể quên được.” Anh nhẹ nhàng vuốt má cô,”Tiếp theo còn chuẩn bị rất nhiều bất ngờ, nhất định sẽ không làm em thất vọng.”
Cô cúi đầu, yêu thích sờ viên đá quý, hỏi: “Sợi dây chuyền này, anh đã sớm mua rồi, đúng không?”
Anh có chút bất ngờ, cô lại biết chuyện này, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng rồi, đã sớm muốn tặng cho em.”
Khóe môi Ngôn Trăn không nhịn được giương lên, lại cúi đầu nhìn sợi dây chuyền, trong mắt bất giác phủ kín một tầng hơi nước: “…Anh thật phiền nha, chọc em muốn khóc rồi.”
Trần Hoài tự cười, ôm cô vào lòng, dán vào tai cô, nhẹ giọng nói: “Anh yêu em.”
Lời tâm tình động lòng người vĩnh viễn không thay đổi, anh chỉ nói với cô.
Nữ thần tình yêu của anh.
Artemis của anh.
Hai người ôm nhau bên bờ biển, hôn môi, thân mật thủ thỉ lời ngon tiếng ngọt giữa đôi tình nhân, sau đó tiếp tục đi về phía trước, thân ảnh dựa sát vào nhau dần dần nhỏ đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất, còn sóng biển vẫn dập dờn như cũ.
Trong những ngày qua, có đôi khi Trần Hoài Tự cảm thấy, Ngôn Trăn giống như thủy triều tự do qua lại, mà anh lại là bờ cát luôn chờ đợi, trái tim luôn cố kiềm chế bản thân, chờ đợi suốt từ năm này qua năm khác, bị mặt trời chói chang thiêu đốt.
May mắn chính là, lực hấp dẫn của tình yêu cuối cùng cũng mang đến cho anh sự hồi đáp của cô, thủy triều ôm bờ cát, anh được như ý nguyện.
– Hoàn toàn văn –

Bình luận (0)

Để lại bình luận