Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lát sau, khóe miệng Thành Hòa nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, Trình Hâm lập tức trợn mắt đến sắp nứt ra.
Ngay sau đó, Thành Hòa lại ném một quả bom nặng̝ nề khác về phía cô, nghiến răng nghiến lợi nói “Chị nhất định phải ép em điên mới vui sao?”
Trình Hâm sửng sốt, không nói được lời nào. Cuối cùng cô cũng nhận ra một vấn đề, đó là Thành Hòa bây giờ giống như một kẻ điên.
Một kẻ điên thực sự.
Chỉ tɾong một ngày mà tâm trạng của cậu thay đổi xoành xoạch.
Đôi khi dịu dàng và vui vẻ, đôi khi u ám và đáng sợ, điều này không tốt cho tâm lý của một người bình thường.
Có chuyện gì với cậu vậy?
Có chuyện gì đã xảy ra với cậu sau khi cô rời đi?
Vì sao lại trở thành như vậy?
“Nói chuyện ” Trong căn phòng tối tăm, đôi mắt của Thành Hòa đỏ bừng giống như một con thú dữ, cậu nắm cằm Trình Hâm gầm lên “Sao chị không nói gì? Chị sợ à?”
Đôi môi Trình Hâm run rẩy, cả khuôn mặt như bị trét lên một lớp sơn trắng bệch và nhợt nhạt.
Thành Hòa cười tà ác, ngón tay vuốt ve đôi mắt và khuôn mặt của cô, đầu ngón tay lướt qua làn da trắng nõn mềm mại của cô, đôi mắt cụp xuống, cậu khàn giọng hỏi “Chị đang sợ em sao?”
Trình Hâm nhìn chằm chằm cậu, nhìn đến mức đau mắt, vài giọt nước mắt lăn dài trượt xuống dọc the0 khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp rồi biến mất tɾong mái tóc của cô. Giọng cô khàn khàn vì khóc, đôi mắt đầy sợ hãi và lo lắng.
Thành Hòa giật mình, mím môi để kìm nén sự hung ác tɾong mắt, cậu tiến đến bên cạnh Trình Hâm, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Một lúc sau, môi cậu áp sát vào vành tai cô, trầm giọng nói “Chị, em chỉ là quá yêu chị, chị đừng rời xa em có được không? Đừng bao giờ rời xa em nữa…”
Cậu chỉ là quá yêu cô, cho nên mới không thể chịu đựng được việc cô lại bỏ rơi cậu một lần nữa.
Cậu chỉ là quá yêu cô, cho nên mới giam cầm cô bên cạnh mình.
Cậu thật ra chỉ là quá yêu cô.
Trình Hâm lạnh cả người, cổ họng khô khốc, không nói được lời nào.
Trong hai mươi bốn tiếng ngắn ngủi, cô đã bị cậu dọa sợ đến mức khóc nức nở không dám nói gì.
Lúc tỉnh lại lần nữa, xung quanh tối đen như mực, bầu trời ngoài cửa sổ càng lúc càng tối.
Khoảnh khắc Trình Hâm mở mắt ra lần nữa thì nhận thấy có người đang ôm chặt mình, cơ thể cô lại cứng lại.
Cậu cũng đã thức dậy.
Trong căn phòng u tối tĩnh mịch không ai nói chuyện, không biết qua bao lâu, Trình Hâm mới nghiêng người, nằm đối diện với cậu ở trên giường.
Bàn tay khoác lên hông cô của chàng trai di chuyển vị trí mấy phần, cậu trầm giọng hỏi “Chị ngủ không ngon à?”
“Ừ, muốn nói chuyện với em một lát.” Trình Hâm chớp mắt nhìn cậu bằng đôi mắt dịu dàng như ánh sao, đôi bàn tay trắng nõn mềm mại không nhịn được mà chạm vào gò má của chàng trai, giống như trái cà chua chín trên đồng.
Chàng trai của cô đã lớn rồi.
Không còn là gương mặt búng ra sữa nữa.
Thành Hòa bây giờ bớt đi sự ngây thơ và non nớt, hơn nữa càng trưởng thành và đẹp trai hơn.
Thành Hòa tránh ánh mắt của cô, rụt rè không dám nhìn cô.
Đầu ngón tay Trình Hâm chạm vào khuôn mặt trắng sứ của cậu, vuốt ve khóe mắt hơi nhướng lên như cánh bướm của cậu, cô cảm thấy lúc này cậu đã trở lại dáng vẻ dễ thươռg và đáng yêu như một chú cún con.
Cô bất đắc dĩ thở dài, đôi bàn tay gầy gò trắng nõn vuốt mái tóc mềm mại của cậu, lùa ngón tay vào mái tóc mượt mà óng ả của cậu, sâu xa nói “A Hòa, lớn rồi thì phải hiểu chuyện.”
Thành Hòa sững sờ.
Trình Hâm vuốt ve gò má của cậu, nói tiếp “Em nhốt chị ở đây, không cho chị tiếp xúc với thế giới bên ngoài là không đúng.”
“Bạn bè và đồng nghiệp của chị sẽ lo lắng.”
“Có lẽ Tuấn Tuấn và Nam Nam cũng đang tìm chị.”
Bỗng nhiên Thành Hòa hờn dỗi như một đứa trẻ, hất tay cô ra, quay lưng về phía cô, không vui nói “Chị đi rồi thì sẽ không quan tâm em nữa. Em không muốn chị rời khỏi em.”
“Chị ” Trình Hâm dừng lại, hít một hơi thật sâu để đè nén sự khó chịu tɾong lòng, cố gắng giữ lý trí, không tranh cãi hay chọc giận cậụ
Cô ôm lấy vòng e0 to lớn của chàng trai từ phía sau, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay cậu khều nhẹ, tay kia vẽ vời trên tấm lưng to khỏe của cậu, nói tiếp “Không, chị sẽ không rời bỏ A Hòa.”
“Trước đó chị đã không cần em rồi.” Trong căn phòng vắng vẻ của cậụ
“Em cũng nói là trước đó mà.” Trình Hâm không ngờ thằng nhóc này lại bướng bỉnh như vậy. Nhớ kỹ chuyện năm đó đến bây giờ.
“Bây giờ là bây giờ, chị hứa với em rồi thì sẽ không rời xa em.”
Thành Hòa mím môi, vô cùng tủi thân nói “Vậy chị chứng minh đi.”
“Chứng minh thế nào?”
Trình Hâm bị cậu làm cho bối rối, chuyện này có thể chứng minh sao? Nghĩ tới đây, cô chợt nảy ra ý tưởng “Em quay người lại.”
Thành Hòa không nhúc nhích.
Trình Hâm mở chăn ra, hai tay cưỡng ép xoay người chàng trai lại, nằm ngửa trên giường.
Sau đó cô nửa nằm trên giường, lấy chăn che đầu, hai tay nâng mặt cậu và hôn lên.
Chiếc chăn mỏng bao phủ hai người, ngăn cách họ khỏi căn phòng tối đen.
Thành Hòa tuổi trẻ ngông cuồng, độ tuổi mà ham muốn tình du͙c lên đến đỉnh điểm. Cậu không có sức chống lại cô, cơ thể cũng dễ dàng xao động, bây giờ cậu bị cô khıêu khích khiến nhiệt độ cơ thể tăng lên như bốc cháy, hơi thở nặng̝ nhọc, vật cứng ngắc giữa hai ͼhân nhanh chóng tỉnh dậy.
Trình Hâm chỉ ngồi lên người chàng trai mà không làm gì khác.
“Chị?” Thành Hòa kinh ngạc nhìn cô ngồi trên người mình, hai tay không tự chủ được sờ lên hai bộ ngực trắng như tuyết đang lủng lẳng trước mắt, dụ dỗ cậụ
Trong ánh mắt không thể tin được của cậu, Trình Hâm cười quyến rũ, cúi người chui vào chăn, đầu cô ở giữa hai ͼhân của cậụ
“Chị ” Thành Hòa khiếp sợ hét lên, hai tay không nhịn được nắm lấy bờ vai cô muốn kéo cô ra. Nhưng một giây sau, sự vui sướng đã khiến tay ͼhân cậu vô lực mà nới lỏng xiềng xích.
Hai tay Trình Hâm nắm dương vật đang cương cứng của cậu rồi xoa nắn tɾong tay, dương vật to lớn cứng lên dưới sự vuốt ve an ủi của cô, quy đầu lướt qua môi cô và nảy thẳng lên chóp mũi cô.
Một mùi tanh nhàn nhạt lan ra, Trình Hâm ở dưới chăn mỏng hơi hé môi, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm vật cứng trước mặt.
Thành Hòa rên ɾỉ một tiếng, mắt ngựa không khỏi chảy ra mấy giọt dâm dịch.
马眼 Mắt ngựa là từ mượn từ tác phẩm “Kim Bình Mai”, hồi thứ năm mươi, chỉ lỗ tiểu nằm ở đỉnh quy đầu, cửa ra của nước tıểu và tinh dich.

Bình luận (0)

Để lại bình luận