Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tan học, Trình Hâm đang thu dọn đồ đạc trên bục giảng, Thành Hòa rũ mắt chầm chậm bước tới. Cô ngẩng đầu nhìn cậu rồi khẽ nói “Đợi chị một lát.”
“Ừm.” Cổ họng Thành Hòa căng chặt, mặt không cảm xúc.
Điện thoại trên bàn bỗng vang lên, Trình Hâm lập tức tươi cười, bắt máy “Ừm, tan học rồi. Bên em vừa mới kết thúc. Anh đang ở cửa giảng đường à? Được rồi, em ra ngoài ngay.”
“Em đi the0 chị.” Cô cúp máy, ném đồ đạc đã thu dọn xong và túi xách vào tɾong lòng Thành Hòa, rồi ngoắc tay ra hiệu cho cậu đi the0 cô.
Một chiếc xe thể thao màu đen đậu ở cửa giảng đường. Người đàn ông nhìn thấy Trình Hâm cùng một đám người đi ra ngoài thì mỉm cười, từ tốn bước xuống xe.
Người đàn ông mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần tây đen, gương mặt điển trai tuấn tú, nụ cười mỉm khiến người khác mê muội, đèn đường màu vàng ấm áp chiếu xuống làm gương mặt anh ấy trở nên rấtdịu dàng.
Các nam nữ sinh bước ra khỏi giảng đường ở xung quanh không khỏi thảo luận vài câụ
“Đây là ai thế? Không ngờ lại lái xe tới cửa giảng đường.”
“Trời ơi, chiếc xe này ngầu quá đi. Là phiên bản giới hạn đó Trên thế giới chỉ có vài chiếc, không ngờ tôi lại có thể nhìn thấy nó ở chỗ này.”
“Anh ấy đến đón người đẹp nào vậy?”
“Tâm Tâm ”
Một cái đầu nhỏ kháu Khỉnh bụ bẫm đáng yêu thò ra ngoài từ cửa kính xe đằng saụ Hướng Tiểu Nhị nhìn thấy Trình Hâm thì kích động vẫy tay, hét lớn gọi cô.
Trình Hâm chạy tới trước mặt, duỗi tay xoa đầu cậu bé, dịu dàng hỏi “Sao con lại tới đây?”
Hướng Dạ nằm nhoài lên cửa kính xe, chỉ vào mặt mình đáp “Tâm Tâm, con nhớ mẹ nuôi lắm.”
Trình Hâm cúi người cách cửa xe, ôm lấy mặt cậu bé ra sức hôn một trận.
Thành Hòa đứng ở phía sau cô không nói lời nào, cậu siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm hai người.
Dưới ánh đèn hành lang mờ mịt, Hướng Vãn Đình loáng thoáng nhìn thấy ngọn lửa hừng hực ngày càng mãnh liệt tɾong đôi mắt nâu của cậụ Cả người giống như cung tên sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.
Hướng Vãn Đình nhướng mày nhìn ra sau Trình Hâm “Tới tìm em à?”
Trình Hâm quay đầu lại nhìn Thành Hòa, rồi mỉm cười nói với anh ấy “Đúng vậy, khi nào có cơ hội sẽ giới thiệu cho hai người làm quen.”
“Được.” Hướng Vãn Đình lấy túi tài liệu trên ghế phụ ra đưa cho cô “Diệp Vũ bảo phải tự tay giao thứ này cho em.”
“Cảm ơn.”
Hướng Vạn Đình h0àn thành xong nhiệm vụ vợ đã giao cho mình, thế là lái xe rời đi. Trình Hâm đưa mắt nhìn hai bố con rời đi, rồi xoay người đi về phía Thành Hòa đang nổi nóng.
Lúc cô sắp đi tới trước mặt cậu thì cậu lại xoay người đi về hướng khác.
Trình Hâm sửng sốt, tên nhóc chết tiệt này lại lên cơn động kinh à?
“Em đứng lại đó ”
Cô đuổi the0, nhưng Thành Hòa cũng là người bướng bỉnh, càng đi càng nhanh. cô phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp cậụ
“Chị đang gọi em đó, em không nghe thấy à?” Trình Hâm túm lấy áo cậu, giận dữ quát “Em lại phát điên chuyện gì nữa?”
Trong tiếng gào thét của Thành Hòa pha chút nức nở “Đúng đó. Là em phát điên đấy. Đầu óc em có vấn đề nên mới đợi chị nhiều năm như vậy.”
Trình Hâm nhíu mày, cảm thấy hơi sai sai “Rốt cuộc mấy ngày qua em ầm ĩ với chị chuyện gì vậy?”
Thành Hòa mếu máo, giọng nói cực kỳ ấm ức “Chị bảo em đợi chị, nhưng chị đã kết hôn rồi, tại sao còn đến trêu chọc em chứ? Chị cho em hy vọng rồi lại khiến em suy sụp. Rõ ràng chị… Rõ ràng chị… Chị…” Mặc dù ở trên giường cậu nói rấtnhiều lời vô vị nhưng cậu lại không thể thốt ra ở nơi công cộng.
Trình Hâm mỉm cười, cuối cùng cô cũng hiểu rồi.
“Ôi chao ” Cô cảm thán, cười đến mức hai vai khẽ run lên. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy rấtrõ đôi mắt ngấn nước của Thành Hòa, nghiến răng nở nụ cười giả tạo “Là ai đã nói cho em biết là chị đã kết hôn rồi hả?”
Cậu ngừng khóc, thút thít chất vấn “Chẳng phải người đàn ông và đứa trẻ vừa nãy là… Của chị hay sao?”
Trình Hâm mím chặt môi, khóe miệng tạo thành một nụ cười rấttươi và giả tạo “Em từng thấy cặp vợ chồng sống riêng chưa?” Cô thở dài “Thôi bỏ đi, chị không thể nói rõ với em, cứ để em tự chứng kiến đi.”
Mũi Thành Hòa chua xót, nước mắt chảy ra, khàn giọng hỏi “Chứng kiến chuyện gì?”
“Không có gì.” Trình Hâm mím môi, chợt nhớ ra mọi điều bất thường của Thành Hòa đều xảy ra kể từ khi một nhà ba người kia đến tìm cô. Cô kiễng ͼhân lên, vươn tay lau đi giọt nước mắt trên mặt Thành Hòa, dịu dàng nói “Mấy ngày qua em ầm ĩ với chị là vì bọn họ sao?”
Thành Hòa thừa nhận “Đúng vậy.” Cậu là ghen ghét đố kỵ đó. Dựa vào đâu mà người đàn ông kia lại đột ngột xuấthiện chứ? Dựa vào đâu mà người đứng cạnh cô lại biến thành người khác.
Trình Hâm mắng “Chị không tin là đầu óc em không hề có vấn đề.”
Thành Hòa im lặng.
Trình Hâm vốn định mời cậu đi ăn, nhưng bây giờ lại chẳng muốn ăn gì cả, mà tức đến no rồi.
Cô thật không hiểu, chẳng phải hồi bé tên này thông minh lắm sao, tại sao mấy năm gần đây đầu óc lại dốt đặc thế?
Trình Hâm tức đến giậm ͼhân xuống đất, xoay vòng tại chỗ, cúi đầu gửi tin nhắn cho Diệp Vũ Em sắp sụp đổ rồi
nannanMẹ kiếp, sắp tức chết mất thôi.
Diệp Vũ biết cô hiếm khi gửi tin nhắn bùng nổ cho người khác, nên nổi hứng tò mò.
nannanHướng Vãn Đình lại chọc em à?
Chị ấy biết thỉnh thoảng Hướng Vãn Đình sẽ thí¢h trêu chọc cô em gái này, thường xuyên chọc Trình Hâm đuổi the0 đánh anh ấy.
Trình Hâm nannanKhông phải. Anh ấy và Hướng Dạ đã sớm rời đi rồi.
nannanLà bạn trai nhỏ của em ư?
Diệp Vũ chưa bao giờ gặp Thành Hòa ngoài đời, nhưng chị ấy đã nhiều lần nghe nói về người này.
nannanĐúng vậy. Em ấy cứ cho rằng em đã kết hôn, còn xem Hướng Dạ là con trai em… Vì chuyện này mà em ấy đã giận dỗi nhiều ngày với em.
nannanHa ha ha
Diệp Vũ bật cười, quả nhiên trên đời này chỉ có người tên “Thành Hòa” này mới có thể chọc cô bùng nổ.
Trình Hâm nannanCười cái rắm
Diệp Vũ nannanEm nói rõ với cậu ấy là được mà…
Trình Hâm nannanNếu em ấy thật sự thông minh như vậy thì tốt rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận