Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáu giờ chiều, máy bay từ Hồng Kông về Đông Thành vững vàng cất cánh.
Ở độ cao ngàn mét, tiếp viên hàng không đưa từng suất cơm trên máy bay. Trước khi lên máy bay Trình Hâm và Thành Hòa vừa mới ăn cơm chiều xong, lúc này không ăn nổi nữa nên nói chỉ cần chút trái cây và nước lạnh.
Một tay cô cầm ly nước, nhìn tờ chứng nhận kết hôn mới tinh tɾong tay còn lại của mình với ánh mắt nghi ngờ khó hiểụ Cô vẫn còn chưa bình tĩnh lại, đôi mắt mèo chớp vài cái, thầm nghĩ Mình… đã kết hôn rồi sao?
Chàng trai ngồi ở vị trí bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi, Trình Hâm thở dài lấy máy tính ra, vừa ăn vừa uống nước kiểm tra lại bài thuyết trình ngày mai cần trình chiếu tɾong cuộc họp ở công ty.
Nửa tiếng sau, sắc trời cũng dần tối, hoa quả đã ăn hết, nước cũng uống xong, bỗng nhiên Trình Hâm cảm thấy buồn vào nhà vệ sinh, cô bỏ kính xuống, cẩn thận bỏ máy tính và các thứ đồ ra, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, đôi g͙iày cao gót màu đỏ đế đen đạp lên sàn phát ra từng đợt âm thanh nho nhỏ.
Chàng trai ngồi ngay bên cạnh cô hơi cử động người, giây phút cô xoay người rời đi chàng trai bỏ chụp mắt xuống, đưa mắt nhìn bóng lưng của cô, khóe môi lộ ra một nụ cười xấu xa.
Đôi bàn tay trắng nõn của cô gái mở cửa nhà vệ sinh đi vào, nhanh chóng đóng lại.
Kết quả… không đóng được.
Cửa… bị kẹt rồi.
Bị một chiếc g͙iày thể thao màu trắng chặn cửa.
Ngay sau đó…
Trình Hâm còn chưa kịp lên tiếng, người ngoài cửa đã chen vào.
Cô gái vừa xoay người đã đụng phải một bức tường thịt đen xì, sống mũi đập thẳng vào lồng ngực rắn ¢hắc của cậu, cô không kịp đề phòng bị đụng đến ngơ ngác.
“Ai vậy?”
Đôi mắt Trình Hâm ửng đỏ, sống mũi chua xót, vô thức giơ tay chống cự lại tư thế bị chàng trai giữ chặt.
Một tay Thành Hòa nắm lấy cổ tay cô, tay còn lại kéo sát vòng e0 mảnh khảnh của cô lại gần hông mình.
Mùi hươռg quen thuộc xộc vào mũi cô.
Cằm Thành Hòa căng cứng, đường cong khuôn mặt rõ ràng, dán lên cô khẽ nói “Chị thơ๓ quá.”
Trình Hâm nghẹn lời, vừa mới nghĩ đến việc hai người đang ở đâu, cô lại không nói nên lời “Em… em, chị vào nhà vệ sinh em the0 vào làm gì?”
Khóe môi Thành Hòa cong lên nở một nụ cười “Dĩ nhiên là đi cùng chị rồi.”
Trình Hâm nghẹn họng.
Cùng nhau cái rắm ấy.
Cô sắp không nhịn được rồi.
“Em ra ngoài đi, chị chịu hết nổi rồi.” Cô muốn đẩy cậu ra khỏi nhà vệ sinh nhỏ hẹp.
Nhà vệ sinh trên máy bay rấtnhỏ, ngay cả buồng dành cho khoang hạng nhất cũng rấtnhỏ hẹp, hai người trưởng thành cùng chui vào một lúc, làm cái gì cũng không tiện, xoay người thôi cũng khó khăn.
Ánh mắt Thành Hòa lại càng sâu thẳm, trở tay khóa cửa lại, tay kia thì mở khóa quần, Trình Hâm còn chưa kịp phản ứng, cậu đã móc vật kia ra.
Trình Hâm hoảng hồn, dựa người vào bồn rửa tay, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng xanh mét.
Dương vật sáng loáng đung đưa tɾong không khí, quy đầu cọ vào vạt váy của cô, chiếc váy màu đen, có một mảng nhỏ đã bị chất dịch làm ướt.
Trình Hâm ngượng ngùng nói với giọng điệu khàn đặc “Em làm ướt váy chị rồi ”
Coi như cô đã biết vì sao trước khi xuấtphát cậu cứ đòi cô mặc váy rồi.
Mẹ nó.
Quá thuận tiện cho cậụ
Thành Hòa không vội, bình tĩnh cởi quần ra “Thế chị chủ động chút đi, tự vén váy lên nào.”
Khuôn mặt Trình Hâm lại càng xanh hơn, hai tay đưa về phía sau chống lên bồn rửa tay, thở ra mấy hơi, nhìn xuống dưới với ánh mắt mất tự nhiên.
Vật thô to vĩ lớn kia đang ngẩng cao đầu như đang chào hỏi với cô, Trình Hâm có thể rõ ràng nhìn thấy dương vật to dài dưới háng cậu đang dần to lên, trên thân màu đỏ tím của nó chằng chịt gân mạch, dường như nó đang cầu xin muốn được thân thiết với cô ngay.
Trình Hâm vô thức nuốt nước bọt, cơ thể trốn tránh the0 bản năng “A Hòa ”
“Chị gọi em là gì?”
“A, A Hòa…”
“Không đúng.” Thành Hòa giữ lấy e0 cô, tay còn lại chống lên vách tường, thoải mái để lộ ra dương vật, không biết xấu hổ trêu đùa cô.
Trình Hâm ậm ừ, khuôn mặt đỏ bừng “Ừm, ông… Ông xã…”
“Bingo Chị trả lời đúng rồi.” Thành Hòa nhếch môi, nghiêng người mỉm cười hôn lên má cô, giọng nói trầm thấp quyến rũ “Chị à, chúng ta còn chưa thử làm t̠ình trên độ cao ngàn mét đâụ”
“Đây là nhà vệ sinh ” Đầu có Trình Hâm trống rỗng, có hơi ngây ngốc “Em điên rồi à?”
Thành Hòa bĩu môi, giọng nói như sắp khóc “Lần trước chị đã đồng ý với em rồi, chị không thể đổi ý được.”
Trình Hâm hít sâu một hơi, thật sự muốn chết luôn cho rồi. Đôi mắt tɾong suốt long lanh khẽ lay động, liếm môi nói “À, đó là chị…” Thuận miệng qua loa lấy lệ với em thôi.
Cô còn chưa nói xong, Thành Hòa đã ôm lấy vòng e0 mảnh mai của cô xoay chuyển phươռg hướng, ôm lấy cô từ phía sau, dương vật chọc vào vạt váy của cô, đi lên bờ mông to tròn, hai ngón tay ung dung cởi quần lót ren của cô ra.
Ầm

Bình luận (0)

Để lại bình luận