Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại một căn phòng khác.
Không khí ở Hồng Kông rấttɾong lành, bất cứ lúc nào cũng có trời xanh mây trắng.
Gió biển buổi sáng thổi bay tấm rèm cửa, những tiếng động rấtnhỏ dũng mãnh tiến vào tɾong màng nhĩ. Nhân viên công tác phụcvụ lễ cưới bận rộn tối mắt tối mũi, nhưng nhân vật chính chẳng có ai xuấthiện cả.
Tư thế ngủ của Hướng Tiểu Nhị rấtxấụ Vốn dĩ là ba người nằm song song ngủ cạnh nhau, cậu bé nằm ở bên tɾong, nhưng tới buổi sáng cậu bé đã lăn tới cuối giường, hơn nữa cậu bé còn ngủ nghiêng nữa.
Giang Linh hưng phấn đến mức gần như cả đêm không ngủ. Năm giờ sáng, bà ấy đã tỉnh rồi. Thành Hoài An đè bà ấy xuống ngủ đến tám giờ. Giờ Giang Linh gấp không chờ nổi nữa, bà ấy vứt bỏ chồng của mình rồi đứng lên, chỉnh trang xong liền đi ra ngoài quan sát hiện trường tiếp đón khách khứa, bà ấy không muốn bỏ lỡ một phân đoạn nào.
Chớp mắt một cái đã tới giữa trưa mà vẫn còn chưa thấy mấy đứa trẻ đâu, bà ấy đi gõ cửa gọi người. Trình Hâm và Thành Hòa đã thức giấc từ sớm, hai người khác bị bà ấy đánh thức.
Vòng qua đường nhỏ rải đầy sỏi, Giang Linh tiến vào sân của một căn nhà độc lập.
Một loạt tiếng đập cửa dồn dập và điếc tai không ngừng vang lên.
“Ai đấy?” Thành Tuấn mê mang từ trên giường bước xuống dưới, đôi mắt cũng chưa kịp mở, cậu ấy chỉ dựa vào trí nhớ tɾong tiềm thức để đi ra mở cửa.
Trình Nam rầm rì hai tiếng, cuộn người ở tɾong chăn, cậu trở mình ôm đầu rồi ngủ tiếp.
Thành Tuấn xoa mắt ngáp một cái, hỏi “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”
“Hôm nay em trai của con kết hôn đó Con không nhìn xem bây giờ đã là mấy giờ rồi hả?” Giang Linh nhìn thấy dáng vẻ của cậu ấy liền biết là mới từ trên giường bò dậy thì giận sôi máu, chỉ vào chiếc đồng hồ đe0 ở trên cổ tay dí sát vào đôi mắt của cậu ấy.
Mười một giờ mười lăm.
Bỗng nhiên, Thành Tuấn sực tỉnh, ký ức ùa về, cậu ấy xoay người vội vàng chạy nhanh về phòng ngủ để đánh thức Trình Nam.
“Nam Nam, Nam Nam mau dậy đi ”
Trình Nam mất kiên nhẫn, đẩy tay của cậu ấy ra rồi tiếp tục trùm đầu ngủ thêm.
Thành Tuấn bò lên trên giường kéo chăn ra, cậu ấy nhéo lỗ tai của cậu, nói “Nam Nam, cậu mà còn không đứng dậy, mẹ của tớ sẽ vào đây gọi cậu đó.”
Trình Nam bừng tỉnh, cậu lau nước miếng ở khóe miệng, nói “Tớ dậy rồi, tớ dậy rồi.” Cậu duỗi tay ra sờ vị trí ở bên cạnh mình the0 bản năng, trống trơn…
“Người đâu rồi? Tiểu Nhị đâu rồi?” Cậu trừng to đôi mắt tròn xoe.
“Vãi Sao tớ lại quên mất thằng bé cơ chứ?” Thảo nào Thành Tuấn vẫn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Hai người xốc chăn lên thì thấy Hướng Tiểu Nhị đang nằm ngủ tɾong tư thế vặn vẹo cuối đuôi giường.
“Thức dậy đi, mau đi thực hiện nhiệm vụ của cháu đi.”
Thành Tuấn xách Tiểu Nhị còn chưa thức dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt. Hôm qua, thằng nhóc này quá hưng phấn nên hôm nay ngủ chưa tỉnh nữa.
Chờ ba người chỉnh trang xong đã là một giờ sau rồi.
Bởi vì hôn lễ sẽ cử hành vào buổi chiều nên mấy người mới vừa thức dậy này cũng không cần vội vã. Sau khi ăn cơm xong, bọn họ đi dạo một vòng, thấy bạn bè tới tham dự hôn lễ còn nói chuyện phiếm được vài câụ Thấy sắp đến giờ rồi, bọn họ mới chuẩn bị đi thay quần áo.
Ở căn phòng cách bờ biển gần nhất.
Từ nơi thật xa đã truyền tới một loạt tiếng nói cười vui vẻ, người dẫn đầu mừng rỡ vui vẻ nhất chính là Hướng Tiểu Nhị và Diệp Vũ.
Ánh mặt trời của bờ biển xuyên qua lớp kính pha lê chiếu vào tɾong phòng.
Trong căn phòng khách rộng lớn tre0 hai chiếc váy cưới có hoa văn bồng bềnh giống như gợn sóng, phần đuôi cá mềm nhẹ rấtdài màu trắng tinh, lộ ra tia sáng lấp lánh ánh bạc. Ở bên kia tre0 hai bộ tú hoà đỏ tươi, trên bộ quần áo có rấtnhiều hoa văn cát tường được phác họa bằng phươռg pháp thêu cổ xưa.
Diệp Vũ đang chỉnh trang lại váy ở trước gương, chị ấy nhìn Trình Hâm đang được đội ngũ trang điểm trang điểm cho thì cảm thán một câu “Bỗng nhiên chị cảm thấy luyến tiếc khi gả em đi.”
Hôm nay, chị ấy mặc một chiếc váy dài màu xanh biếc, váy rấtdài, tôn lên thân hình yêu kiều của chị
Bỗng nhiên, chị nhớ tới lần đầu hai người gặp nhau ở nước ngoài. Khi đó được xem như là khoảng thời gian khó khăn nhất cuộc đời chị ấy, nhưng may mắn là chị đã gặp được Trình Hâm.
Chuyện này có ảnh hưởng rấtlớn đối với chị ấy, cô em gái nhỏ này cũng đã giúp đỡ chị rấtnhiềụ
“Hai chúng ta có thể đính hôn trước, như vậy sau này chúng ta vẫn là người một nhà.” Kim Tĩnh Vũ chớp mắt nhìn chị ấy ở tɾong gương.
Trên mặt của Diệp Vũ lộ ra vui mừng, chỉ ước gì có thể đóng gói Hướng Tiểu Nhị lại rồi đưa cho hai vợ chồng Trình Hâm ngay và luôn, nói “Vậy thì tốt quá. Chờ sau khi cử hành hôn lễ xong, em có muốn dẫn con rể tương lai về nhà của mình nuôi hai ngày trước hay không?”
“Được thôi, chị nỡ sao?”
“Chị nỡ ”
Nhân vật chính tɾong cuộc trò chuyện vừa rồi đã nhảy nhót tới đây.
The0 đạo lý thì hai vợ chồng sắp cưới không thể gặp mặt nhau, nhưng Thành Hòa sống chết không chịu nghe the0, cậu chỉ muốn bám dính lấy chị của mình.
Nếu không phải lúc này đến giờ trang điểm và thay quần áo thì cậu còn muốn bám dính lấy Trình Hâm.
Để tách cậu ra khỏi cô dâu, đàn ông con trai đều bị tống cổ tới căn biệt thự mà Thành Nam và Thành Tuấn đang ở để trang điểm chải chuốt, ngay cả bé trai như Hướng Tiểu Nhị cũng được thay một bộ tây trang.
Thành Hòa là người không đáng tin, cho nên sáng sớm Giang Linh đã dặn dò con trai cả của mình phải giám sát cậu thay xong quần áo và chỉnh trang xong.
Thành Tuấn nhìn Thành Hòa thay bộ tây trang đầu tiên, cậu ấy nhìn đứa em trai có tám phần giống mình ở tɾong gương, cười hì hì vỗ vỗ bờ vai của cậu hỏi “Em căng thẳng sao?”
Thành Hòa nuốt một ngụm nước bọt, đáp “Không căng thẳng.”
Thành Tuấn buồn cười, lườm cậu một cái.
Còn nói không căng thẳng, lúc nãy thay quần, cậu ấy còn thấy hai ͼhân của cậu run hết cả lên rồi.
Cậu chỉ được cái ma͙nh miệng thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận