Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ sau lần gặp phải Trịnh Tú, chất lượng giấc ngủ của Trịnh Bạch Ngọc ngày một kém đi.
Trước kia mỗi ngày có thể ngủ 5 tiếng thì hiện tại ngủ một hai tiếng liền thức giấc. Mỗi lần tỉnh dậy giữa đêm cảm giác như rớt vào hầm băng, khiến cơ thể đều trở nên lạnh lẽo.
Cuối cùng Trịnh Bạch Ngọc phải tìm đến bác sĩ tâm lý theo lời đe dọa lẫn dụ dỗ của hai anh em Phương Cẩm.
Cô hẹn bác sĩ vào buổi chiều thứ 6. Đọc tên cho y tá, đăng kí hồ sơ, vì đến sớm hơn giờ hẹn nên chỉ có thể ngồi chờ.
Cô ngồi trên tầng 3 nhìn về khoảng không với ánh mắt vô hồn, tâm trạng sa sút mệt mỏi. Đôi vai luôn giữ thẳng thường ngày giờ đây cũng hạ xuống.
Bác sĩ trị liệu là nữ bác sĩ tâm lý nổi tiếng ở Thượng Hải, nhờ vào quan hệ của Phương Sở, cô mới có thể chen ngang không cần đợi lâu.
Vị bác sĩ nhìn cô mỉm cười từ ái, bà bảo cô không cần lo lắng, cảm thấy thoải mái thì trả lời, không thì có thể giữ im lặng.
Cô bắt đầu mất ngủ vào 6 năm trước nhưng cô không nói nguyên do cho bác sĩ biết.
Lúc ấy chỉ thỉnh thoảng gặp ác mộng, lúc tỉnh dậy lại thấy mất mát không nói nên lời.
Càng về sau giấc ngủ đến càng khó khăn hơn, cô bắt đầu sử dụng thuốc an thần để tìm một giấc ngủ ngon. Ban đầu cũng khả quan nhưng đến khi cô có dấu hiệu kháng thuốc mới tạm ngừng lại nhưng lúc cần vẫn bất chấp uống thêm mấy viên.
Mấy năm bắt đầu lập nghiệp cô vùi mình vào công việc để khiến cơ thể mệt mỏi, cô biết mệt sẽ khiến mình có thể ngủ lâu hơn một chút.
Cho đến mấy tháng trước bắt đầu tình trạng có chút mất khống chế.
Trong lòng cô có chuyện đè nén, lại càng không thể tâm sự với ai.
Tình trạng này kéo dài khiến cô cảm thấy kiệt sức.
…..
Rời khỏi phòng trị liệu tâm trạng vẫn không thể khá hơn.
Lại cảm thấy lạc lõng không nói nên lời.
Trịnh Bạch Ngọc đứng giữa khuôn viên bệnh viện bần thần một lúc lâu, không nghĩ gì cả chỉ là muốn đứng ở đó một chút.
Cô không hề biết một ánh mắt nhìn theo cô từ khi bắt đầu rời khỏi phòng trị liệu, lại đứng nhìn cô một lúc lâu rồi gửi một tấm ảnh đi, chờ mãi không thấy bên kia trả lời, người đó liền rời đi như chưa từng xuất hiện.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ phút mất hồn của Trịnh Bạch Ngọc, cuộc gọi đến từ Phương Cẩm nói cô không cần đến công ty chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe.
Lại nhắc cô đi đến buổi tiệc thường niên vinh danh các doanh nghiệp thành phố vào tối thứ 7. Trịnh Bạch Ngọc lớn diện công ty đến đó. Mà Phương Sở cũng lớn diện công ty luật của gia đình nên có thể đến đón cô.
Trịnh Bạch Ngọc không đồng ý cũng không từ chối, chỉ nói rằng đã biết rồi cúp máy.
Cô trở về căn hộ của mình, lấy một chai rượu vang ngồi một góc quen thuộc ở ban công uống rượu. Căn hộ này cô mua ngay sau khi đến Thượng Hải một năm, mua lại từ một gia đình di dân nên giá cả không quá cao.
Căn hộ một phòng khách, hai phòng ngủ, điều đáng giá là ban công hướng ra nhánh sông đổ ra biển. Ban đêm có thể ngắm nhìn thành phố với muôn màu ánh đèn.
Cô thay đổi cách trang trí vài lần, rồi lại quay trở về dáng vẻ giống hệt căn hộ ở Bắc Kinh năm ấy.
Với tay lấy điếu thuốc đặt lên môi nhưng mãi không châm lửa. Trịnh Bạch Ngọc không nghiện thuốc, nhưng mấy lúc căng thẳng không thể giải tỏa liền hút một điếu, những năm gần đây đều cố gắng hạn chế. Cũng như đêm nay cô chỉ muốn ngửi mùi thuốc.
Rượu vang chảy vào cuống họng không cảm nhận được mùi vị. Khi uống gần cạn chai cô lại nhớ về một đêm nào đó.
…………….
Đời trước Trịnh Bạch Ngọc uống qua không ít rượu, có thể xem như một tay lão luyện trên bàn rượu, rèn luyện tửu lượng đến mức đi ăn với khách hàng cũng không sợ gục trước bọn họ.
Nhưng từ khi xuyên qua lại giống như không uống nổi một giọt rượu.
Ngày đó mấy người bọn họ đi khai trương một resort của gia đình Đỗ Thanh mở, Hàn Cẩn Du gọi một bàn hải sản, lại rót thêm cho cô một ly rượu vang trắng.
Hai người tách biệt với không khí náo loạn của đám người Hà Bân, ở trong căn villa của mình vui vẻ ăn cơm. Mà Trịnh Bạch Ngọc ăn còn Hàn Cẩn Du chỉ ngồi nhìn cô.
Trịnh Bạch Ngọc tự tin vào tửu lượng nên không xem trọng ly rượu vang này cho lắm, anh dẫn đi dạo xung quanh, lại không nghĩ tới đời này cô kém đến mức một ly đã say.
Còn say đến mức không ngây ngốc bất động không biết phương hướng. Hàn Cẩn Du thấy cô đi chậm chạp nhưng không suy nghĩ nhiều, đến khi xoay người lại liền thấy cô ngồi im một chổ nói chuyện với chú cá nhỏ mắc kẹt trong hố.
Lúc nhận ra mới biết cô say rồi.
Mà đêm đó Hàn Cẩn Du bị cô giày vò đến mức cả đêm ngủ không yên.
Cô hết chỉ đông chỉ tây rồi ngâm nga hát, ép cô đi ngủ cô lại nháo không để anh yên.
Buổi sáng thức dậy Hàn Cẩn Du còn cho cô xem hai dấu răng bầm tím trên cánh tay, cô cắn tàn nhẫn đến mức dấu răng đã chuyển thành màu tím.
Cả người Hàn Cẩn Du chật vật đến mức không nhìn nổi, anh nói phải vất vả lắm mới có thể giữ cô ở trong phòng không chạy loạn ra ngoài tìm cá nhỏ.
Hậu quả cả đám nhìn thấy hai mắt Hàn Cẩn Du lờ đờ, trên cánh tay có dấu răng còn nghĩ rằng hai người bọn họ có một đêm điên loạn. Còn khuyên Hàn Cẩn Du nên biết tiết chế kẻo quá sức mà chết.
Từ đêm đó Hàn Cẩn Du cấm cô uống rượu, một giọt cũng không được uống.
Những năm gần đây bắt đầu gầy dựng sự nghiệp cô không thể lẩn trốn việc uống rượu, rèn đến mức không còn dễ dàng say nữa.
Đêm nay cũng vì nhớ lại chuyện cũ mà cảm giác như quay lại đêm ấy. Khác ở chổ không còn ai để cô náo loạn nữa rồi.
Một giọt nước không biết từ đâu lăn dài trên má. Trời mưa rồi nhỉ?
—————-
Trịnh Bạch Ngọc tự mình lái xe đến buổi tiệc, cô từ chối ý tốt đến đón của Phương Sở.
Năm trước cô được mời đến đến đây cũng chỉ là công ty nhỏ lẻ không đáng nhắc đến. Vị trí bàn cũng nằm gần cuối.
Năm nay vị trí đã không còn giống như trước. Vì hợp tác thành công với Trường Thịnh mà giá trị công ty cũng tăng vọt.
Tuy Trịnh Tú miệng tiện nhưng làm ăn vẫn xem như nể tình quen biết cũ. Còn tiện tay hợp tác với cô thêm vài hạng mục nữa.
Tất nhiên vẫn phải nghe thêm mấy câu khó nghe nhưng cũng xem như không có ác ý. Kết thúc không vui ngày đó cũng không ai muốn nhắc lại.
Một thân váy đỏ bước vào sảnh mang theo sự chú ý của không ít người.
Tuổi còn trẻ, miệng mồm sắc bén, bản lĩnh không kém bất cứ đàn ông nào trên thương trường.
Lúc bắt đầu không ít người muốn chơi quy tắc ngầm nhưng cô thà kiếm tiền ít chứ không thuận theo. Đâu ai ngờ chỉ mấy năm mà leo lên được vị trí này, đây được xem là đóa hoa hồng có độc, quyến rũ cũng khiến chết người, chỉ có thể nhìn không thể hái.
Trịnh Bạch Ngọc cuối cùng cũng có thể tự tin mặc bộ váy này.
Cô tự tin, phóng khoáng chào hỏi những khách hàng đã từng hợp tác, đối đáp trôi chảy không sợ hãi bất cứ ai.
Trịnh Bạch Ngọc sáu năm sau khác rất nhiều so với sáu năm trước. Hoàn toàn là hai người trái ngược. Không còn nhìn ra được một chút gì về người con gái năm ấy.
“Cậu không xuống chào hỏi sao?” Trịnh Tú bước đến gần người đang nhìn xuống hội trường.
“Không cần”
Hàn Cẩn Du nhìn về phía người mặc váy đỏ bên dưới, nụ cười không còn như trước, thần thái ung dung rất khó đoán được cô ấy đang nghĩ gì.
“Cậu có thấy Trịnh Bạch Ngọc khá giống một người không?”
“Ai?”
Trịnh Tú dựa vào tường, nhàn nhạt đáp
“Là cậu. Bây giờ cô ấy giống cậu năm đó, cũng giống cậu hiện tại, độc lai độc vãng.”
“Hàn Cẩn Du tôi nhắc cậu một câu, Trịnh Bạch Ngọc không còn là người năm đó có thể dễ dàng bị bóp chết, ai cũng có thể xem thường.”
“Trịnh Bạch Ngọc đã có thể vứt bỏ quá khứ, vậy còn cậu?”
“Nếu cậu không thể cho người ta thứ họ muốn thì hà cớ gì bận tâm.”
“Tôi cũng thật sự tiếc thương cho Trịnh Bạch Ngọc, mấy năm này cũng không dễ dàng gì. Thà ăn cơm bệnh viện, mắc bệnh tâm lý cũng không quay về chiếc lồng son năm ấy.”
“Nếu cậu không xác nhận được tình cảm thì…. buông tay đi. Tốt cho cậu, cũng tốt cho cô ấy.
Xem như là nể tình mấy năm người ta ngoan ngoãn bên cạnh cậu”
Trịnh Tú nói xong thì rời khỏi. Xem như anh ta lắm miệng vậy. Thời gian ngắn tiếp xúc với Trịnh Bạch Ngọc cũng khiến anh ta thay đổi cái nhìn với người phụ nữ này.
Càng tìm hiểu sâu càng thấy thương tiếc. Hóa ra bán mình cũng vì tiền chữa trị cho người thân cuối cùng còn sót lại, hết hợp đồng cũng không dám dây dưa, hạng phụ nữ nào mà Trịnh Tú còn chưa từng gặp, ban đầu ngoan ngoãn nhưng một thời gian lấy được sự cưng chiều chẳng phải dây dưa tới cùng sao.
Chỉ có Trịnh Bạch Ngọc là dứt khoát rời đi, tự thân lập nghiệp, hôm qua nếu không phải vô tình nhìn thấy cô ta ở bệnh viện còn không biết được người này thế mà mắc bệnh tâm lý suốt 6 năm.
Người này nhẫn tâm với người khác, lại càng nhẫn tâm với chính bản thân mình.
Chậc! Quả là xứng đôi với tên hay làm ra vẻ kia. Đáng đời tên đó.
Trong đầu Hàn Cẩn Du chỉ sót lại mấy chữ “mắc bệnh tâm lý” của Trịnh Tú.
Đây là việc anh không ngờ tới.
.
Trịnh Bạch Ngọc rời khỏi buổi tiệc khi chương trình mới bắt đầu được một nửa.
Điện thoại của nhân viên gọi đến nói Phương Cẩm té cầu thang hiện đang ở bệnh viện.
Cô không nhìn thấy mà điện thoại Phương Sở lại bận nên đành rời đi trước.
Nhìn thấy Trịnh Bạch Ngọc đang hoảng hốt chạy đi Trịnh Tú kéo tay cô dò hỏi
“Chuyện gì?”
“Bạn tôi ngã cầu thang, tôi phải đến bệnh viện. Tôi rời đi trước”
Dứt khoát đẩy tay Trịnh Tú ra cô chạy đi, Trịnh Tú chỉ còn nhìn thấy làn váy đỏ bay phấp phới giống như một con phượng hoàng lửa mà lúc bé anh thường thấy trên tivi.
Trịnh Tú gọi một cuộc điện thoại rồi nhanh chóng đuổi theo, nhưng vẫn không kịp. Trịnh Bạch Ngọc đã lái con Audi R8 phóng như bay trên đường.
“Mẹ! bà cô này không muốn sống nữa à?”
Hai phút sau một chiếc Rolls Royce cũng chạy tới đậu trước mặt Trịnh Tú bảo anh lên xe.
“Cô gái của cậu quả nhiên nóng tính”
Hàn Cẩn Du không trả lời, xe tăng tốc độ muốn đuổi theo người vừa rời đi.
Cũng may cho bọn họ vừa lúc gặp đèn đỏ nên cũng xem như bám theo kịp với xe Trịnh Bạch Ngọc.
Một trước một sau chạy thẳng đến bệnh viện.
Trịnh Bạch Ngọc đậu xe, chạy như bay đến phòng bệnh được nhân viên gửi đến lúc nãy.
Phương Cẩm vì bất cẩn trượt chân lăn xuống từ cầu thang xuống, đầu đập vào cạnh bậc thang mới khiến cô ấy ngất xĩu, vết thương trên đầu không lớn nhưng cũng phải ở lại để bác sĩ theo dõi.
Nhìn cô ấy mếu máo trên giường bệnh Trịnh Bạch Ngọc cũng không nỡ la mắng cô ấy. Trả lại phí thanh toán nhân viên ứng ra lúc nãy rồi ra ngoài gọi báo cho Phương Sở, dặn anh không cần gấp gáp đến, mọi chuyện cô đã xử lý xong.
Lúc này Trịnh Bạch Ngọc mới thấy bộ đồ trên người có chút bất tiện, vậy mà lúc nãy cô còn ung dung đi qua đi lại xử lý mọi việc. Giờ cảm thấy có chút ngại ngùng.
Nhìn Phương Cẩm mệt mỏi vì hoảng sợ đã ngủ say trên giường, nhờ y tá chăm sóc cô ấy một chút, Trịnh Bạch Ngọc ra ngoài chọn một góc hẻo lánh ngồi hút thuốc.
Chỉ hút một hơi để dằn cơn phiền muộn, sau đó mặc kệ điếu thuốc tàn theo thời gian.
Ngồi trên ghế đá, vùi đầu vào hai cánh tay, đầu óc có chút trống rỗng.
Ban đêm làn nó khẽ nô đùa trong những tán lá, không khí không còn nóng bức như ban ngày lại khiến Trịnh Bạch Ngọc có chút lạnh lẽo.
Bờ vai gầy trong chiếc váy cúp ngực càng khiến thân hình cô trở nên mỏng manh, yếu ớt hơn thường ngày.
Cô không có người thân ở thế giới này, chỉ có Phương Cẩm chịu làm bạn với cô nên khi nghe cô ấy té cầu thang cô thật sự rất sợ hãi. Mấy năm qua nếu không có những lời càm ràm quan tâm đến từ Phương Cẩm thì cô sợ mình đã không đi tiếp được.
Không biết từ khi nào cô trở nên yếu đuối đến như vậy.
Cô mất đi Hàn Cẩn Du, càng không có tư cách bên cạnh anh, giờ lại không muốn mất thêm Phương Cẩm.
Cô sống thêm một đời lại có thể chật vật đến mức này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận