Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trịnh Tú vỗ vai Hàn Cẩn Du nhìn anh đầy ý nhị rồi rời khỏi. Vào lúc này im lặng là điều tốt nhất.
Hàn Cẩn Du nhớ đến thời gian mấy tháng trước khi anh đi công tác, Trịnh Bạch Ngọc nhiều lần thẩn thờ mất tập trung.
Lúc ấy anh không quan tâm lắm đến cảm xúc của cô cho lắm, bởi vì chỉ cần anh ở bên cạnh cô lại mỉm cười nhìn anh.
Lúc đó nếu anh bỏ ra chút thời gian tâm sự thì cô có bỏ đi hay không?
Sự ngoan ngoãn và phục tùng của Trịnh Bạch Ngọc làm anh rất yên tâm. Không sợ cô náo loạn, càng không sợ cô gây phiền phức cho mình, ngay đến khi cô muốn làm gì cũng sẽ tìm Châu Sâm hỏi ý kiến chứ không phải tìm anh quấy nhiễu.
Lẽ ra anh nên hiểu hóa ra cô vạch sẵn giới hạn ngay từ đầu.
Từ lúc Trịnh Tú nhắc về Trịnh Bạch Ngọc ở trại nuôi ngựa anh đã suy nghĩ cẩn thận về mối quan hệ năm đó.
Lúc đó cô chỉ là tình nhân, càng không có tư cách sánh đôi với anh, huống hồ nói chuyện yêu đương.
Nhưng nếu cô bằng lòng ở lại, liệu bọn họ sẽ đi được bao xa? Hay đến một lúc nào đó lại tách ra.
Trong chuyện này Trịnh Bạch Ngọc vốn dĩ không làm sai.
Trịnh Bạch Ngọc bị một chiếc áo vest phủ lên đầu, ngửi được mùi hương mà rất nhiều năm vẫn chưa phai mờ trong tâm trí.
Chưa kịp nhìn rõ người đã cứng đờ khi nghe được âm thanh suýt chút nữa trở nên xa lạ trong mỗi giấc mơ.
“Không nghĩ đến rời khỏi tôi em lại trở nên chật vật thế này”
“………”
Đôi mắt Trịnh Bạch Ngọc bỗng chốc cay xè, cô suýt chút nữa bật khóc. Chỉ biết cắn chặt răng kìm nén.
Cô kéo áo đang phủ trên đầu mình xuống, đặt lại một bên, ngẩng đầu nhìn người đứng trước mắt mỉm cười.
“Đã lâu không gặp, Hàn gia”
Hàn Cẩn Du có chút bực mình. Anh cũng không khách sao ngồi xuống bên cạnh, tay cầm lấy áo khoác che lại vai Trịnh Bạch Ngọc, thái độ không còn khách khí “Mặc vào, không thì ném vào thùng rác”
Trịnh Bạch Ngọc giật mình, trước đây chưa khi nào Hàn Cẩn Du to tiếng với cô. Dù có tức giận trở về cũng sẽ không bao giờ to tiếng. Bây giờ lại có thể không nể tình đến như vậy.
“Cám ơn Hàn gia”
Hai chữ Hàn gia lần thứ hai lọt vào tai Hàn Cẩn Du khiến anh càng trở nên nóng nảy.
“Còn gọi thêm một tiếng Hàn gia có tin tôi “làm” em ở đây không?” Hàn Cẩn Du nắm lấy cằm, gằn giọng cảnh cáo
Trịnh Bạch Ngọc á khẩu, mở to hai mắt ra nhìn chằm chằm Hàn Cẩn Du.
“Gọi là gì? Hửm?”
“…… Cẩn … Cẩn Du”
Nghe được đáp án, Hàn Cẩn Du buông tay ra. Trở về thái độ lười nhác thường thấy.
“Anh làm gì ở đây?”
“Đi theo em”
Cô còn tưởng anh sẽ viện cớ gì đó, không nghĩ đến người này lại…. ừm thẳng thắn như vậy.
“Tại sao?”
“Muốn xem ai lợi hại đến mức khiến em gấp gáp như vậy”
“Cô ấy là bạn của em. Cô ấy bị thương”
“Tôi biết”
“……….”
Trịnh Bạch Ngọc lúc này lại không biết nói gì nữa, cô căng thẳng có chút không yên. Cô đã từng tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng hai người gặp nhau, nghĩ rằng gặp lại sẽ chẳng vui vẻ gì nhưng cảnh tượng lúc này có chút không giống.
“Vì sao lúc đó không gọi”
“Em sợ gọi rồi sẽ không thể đi được nữa”
“Em nên biết rằng tôi chưa từng ép buộc làm những gì mình không thích”
Đúng là hơn một năm đó Hàn Cẩn Du chưa từng ép buộc cô làm gì, chỉ khác ở chổ mỗi lần Hàn Cẩn Du muốn cô làm gì cô đều đồng ý phục tùng. Thật ra cũng không khác gì nhau cho lắm.
“Xin lỗi”
Trịnh Bạch Ngọc thành thật nhận lỗi cũng không khiến tâm tình Hàn Cẩn Du khá hơn.
Lại có chút tức giận như đấm vào bông.
“Những năm nay thế nào?”
“Còn tốt, anh thì sao? Nghe nói anh từ chức?”
“Ừm. Công việc quá nhiều”
“Trước kia anh không nói thế” Trịnh Bạch Ngọc nhướng mắt, có chút khó hiểu nhìn Hàn Cẩn Du
“Bây giờ lớn tuổi rồi” Hàn Cẩn Du giả vờ thở dài
Trịnh Bạch Ngọc tủm tỉm cười trêu chọc “Em thấy anh vẫn còn phong độ”
“Cảm ơn em không chê”
Hai người nhìn vào mắt nhau bật cười. Giống như năm đó thỉnh thoảng tâm tình tốt hai người cũng nói cười thế này.
“Em có thể …..”
Hàn Cẩn Du còn chưa kịp dứt lời đã bị tiếng chuông điện thoại của Trịnh Bạch Ngọc cắt ngang.
Trịnh Bạch Ngọc cười xin lỗi, sau đó nghe điện thoại. Hàn Cẩn Du giấu ánh mắt liếc nhanh qua màn hình nhìn thấy tên Phương Sở. Cái tên này anh đã nhìn thấy rất nhiều lần qua báo cáo điều tra mấy năm gần đây của Trịnh Bạch Ngọc.
“Anh”
“Em đi ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ trở lại”
“Được, chờ em quay lại”
Rất nhanh liền cúp máy. Trịnh Bạch Ngọc nói với Hàn Cẩn Du cần quay lại phòng bệnh, anh trai bạn cô đã đến. Cô ấy trả lại áo khoác rồi nhanh chân rời khỏi. Bước chân có chút nhanh giống như đang lẩn trốn.
Hàn Cẩn Du nhìn theo Trịnh Bạch Ngọc cho đến khi không nhìn thấy cô nữa.
Lúc nãy anh muốn nói “em có thể trở lại bên cạnh tôi không?” Nhưng lời còn chưa nói cô đã rời đi.
Hàn Cẩn Du cười tự giễu.
Hơn 30 năm trên đời chuyện lớn chuyện nhỏ đều có thể giải quyết, vậy mà bị làm khó bởi một người phụ nữ.
…………….
Trở lại phòng bệnh thấy Phương Sở đang ngồi bênh cạnh giường bệnh nhíu mày nhìn Phương Cẩm. Biết rằng anh xót em gái nhưng cũng tức giận. Cô đành lên tiếng giải vây cho bạn mình
“Anh đừng tức giận, cô ấy không sao. Lần này là do bất cẩn nên mới xảy ra chuyện, nghỉ ngơi vài ngày là ổn, cô ấy cũng không muốn”
Phương Sở nhìn về phía Trịnh Bạch Ngọc, lông mày bất chợt thả lỏng, cười ôn nhu với cô
“Còn không phải do con bé tính tình hấp tấp sao. Từ bé đến lớn chưa khi nào con bé bị thương nặng như thế này”
“Em đã hỏi qua bác sĩ, cô ấy nghỉ ngơi hai ngày có thể xuất viện”
“Em đã ăn gì chưa? Lúc nãy còn chưa ăn được bao nhiêu”
“Không sao, lát nữa trở về em sẽ ăn sau”
“Cám ơn em Bạch Ngọc”
Phương Sở nhìn Trịnh Bạch Ngọc bằng đôi mắt dịu dàng, tay muốn xoa đầu cô nhưng đã bị cô tránh né, liền hiểu ý kéo xa khoảng cách.
“Em trở về nghỉ ngơi một chút, ngày mai mẹ anh sẽ đến đây nên em không cần đến sớm. Anh đưa em về nhé”
“Không cần đâu, em có lái xe đến đây. Nơi này cách nhà cũng không xa lắm.”
“Vậy được. Trở về nhắn tin cho anh”
“Được”
Trịnh Bạch Ngọc xách túi rời đi, để lại Phương Sở cô đơn nhìn theo.
Trịnh Bạch Ngọc đến Thượng Hải sáu năm thì quen biết Phương Sở năm năm.
Những năm này hai anh em Phương Sở chăm sóc và bầu bạn bên cạnh cô, ban đầu còn tốt, hai năm trước cô phát hiện Phương Sở có tình cảm với mình khi vào phòng anh tìm sách giúp Phương Cẩm.
Ảnh của hai người bọn họ được đặt trên bàn làm việc, khung ảnh được lau đến sáng bóng. Một góc ảnh ghi thời gian 27.08.2018
Cô nhớ rõ lúc đó Phương Sở và cô còn có cả Phương Cẩm cùng nhau đi ngắm mặt trời mọc.
Năm đó tâm trạng cô ngày càng xuống dốc, học ở Phúc Đán luôn phải chạy đua với thời gian, cô còn muốn hoàn thành sớm việc học nên phải nổ lực gấp mấy lần người bình thường. Và phải quên đi những thứ không thuộc về mình.
Thời gian đó Phương Sở luôn xuất hiện bên cạnh, nói là dành thời gian quan tâm em gái nhưng luôn có lý do để kéo cô theo.
Bức ảnh này cô chưa từng nhìn thấy trước đây, cô đứng cười rạng rỡ dưới ánh bình minh, còn anh thì đứng bên cạnh nhìn cô ngẩn ngơ. Tình cảm không thể giấu trong ánh mắt.
Lúc ấy cô không thể vô tư được nữa. Nói không cảm động cũng không phải, Phương Sở rất tốt, tính tình anh dịu dàng, ôn nhu, làm việc cẩn trọng, anh âm thầm đi bên cạnh bảo vệ cô. Lại không bao giờ vượt quá giới hạn.
Đáng tiếc cô lại không thể đáp lại tình cảm ấy vì Hàn Cẩn Du.
Trịnh Bạch Ngọc lái xe rời khỏi bệnh viện liền nhìn thấy Hàn Cẩn Du đang đứng bên đường. Tay cầm điện thoại gọi cho ai đó, lông mày cũng đã dính chặt vào nha vì tức giận.
Cô đánh tay lái dừng ở trước mặt Hàn Cẩn Du, mở cửa xe hỏi
“Anh còn chưa đi?”
“Anh đi cùng Trịnh Tú” Hàn Cẩn Du nghiến răng trả lời
“Anh ta đâu?”
“Bị hồ ly tinh bắt đi rồi”
Trịnh Bạch Ngọc rất muốn bật cười , con người Trịnh Tú ngần ấy năm vẫn không thay đổi, thích nhất chơi xỏ Hàn Cẩn Du.
“À….. vậy có cần em tiễn anh một đoạn, giờ này không dễ gọi xe”
“Được”
Hàn Cẩn Du ngồi cạnh ghế lái. Mặt vẫn tức giận không khá hơn là mấy.
Điện thoại trên tay vừa hiển thị cuộc gọi đã nghe anh gầm lên giận dữ
“Trịnh Tú rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
Không biết người bên kia nói gì mà lại khiến Hàn Cẩn Du tức đến nghiến răng kèn kẹt
“Túi xách, ví tiền, chứng minh thư đều nằm trên xe, bây giờ cậu nói tôi làm thế nào thuê khách sạn? Cậu chơi đủ chưa?”
“Được rồi, cậu mau cút thật xa cho tôi. Đừng để tôi tóm được cậu”
Hàn Cẩn Du dứt khoát ngắt cuộc gọi, bàn tay xoa vào thái dương kìm nén cơn giận đang muốn bùng nổ.
Trịnh Bạch Ngọc có chút hả hê nhưng lại không dám tỏ thái độ ra mặt tránh bị anh giận cá chém thớt.
“Hay là anh đến chổ em”
“………”
“Đừng nghĩ lung tung, nhà em còn một phòng trống. Anh có thể đến đó ngủ tạm một đêm, sáng mai tìm Trịnh Tú lấy xe”
Hàn Cẩn Du im lặng một lúc lâu, đến mức Trịnh Bạch Ngọc cảm thấy ngượng ngùng muốn đổi ý thì mới nghe anh nói “Được”
Người này cũng kén chọn quá rồi đấy.
“Em học lái xe từ khi nào?”
“À…. sau khi đến Thượng Hải được một năm. Cũng không thể lúc nào cũng đón taxi được.”
“Nghe nói em mở công ty, làm ăn cũng không tệ”
“Ừm…. đúng là không tệ. Đủ ăn”
Không cần nói cũng biết anh nghe ai nói.
Cuối cùng cũng đến căn hộ cô ở, tìm chổ đậu xe, khóa cửa xe cẩn thận rồi dắt Hàn Cẩn Du lên nhà.
Vì đã khuya nên xung quanh không có người, nếu không cô cũng không dám cho Hàn Cẩn Du đến đây.
Tuy ở Thượng Hải độ nhận diện của Hàn Cẩn Du không cao nhưng đâu ai biết được nếu có người nhìn thấy thì khả năng cô nằm trên báo lá cải cũng không hiếm lạ gì.
Dù gì anh cũng từng là quan chức, chưa kể gia thế hiển hách.
Thang máy dừng ở tầng 36, phòng của cô nằm ở cuối hành lang.
Lúc nhập mật mã cô cũng quên việc né tránh người sau lưng, thản nhiên mở cửa bước vào
“1930?” Hàn Cẩn Du lẩm bẩm trong đầu. Con số này có ý nghĩa gì?
“Anh vào đi, không có dép dành cho khách nên anh mang tạm đôi này nhé”
Đôi dép mang trong nhà màu tím nhạt vô cùng nữ tính khiến Hàn Cẩn Du nhớ lại năm đó. Đồ dùng không ít thì nhiều đều màu tím. Về sau cô gan hơn còn tặng cho anh đôi dép làm bằng lông thỏ cũng màu tím. Mùa đông mang vào vô cùng ấm áp.
“Nhà hơi nhỏ một chút, anh sử dụng phòng bên trái, ga giường cũng đã đổi mới”
Trịnh Bạch Ngọc đi vào nhà bật hết công tắt đèn, lại chỉ cho anh căn phòng dành cho khách. Đi vào phòng riêng thay quần áo.
Nhà quả thật nhỏ nhưng vô cùng sạch sẽ, trang trí tuy đơn giản thỉnh thoảng có vài món đồ thủ công nho nhỏ không hợp với căn nhà, nhìn là biết đi đâu đó tiện tay mua được.
Hàn Cẩn Du nhìn một lúc lại chợt bừng tỉnh. Căn nhà này gần như giống hệt căn nhà ở Bắc Kinh trước kia cô từng sống.
Cô vẫn chưa từng quên?
Trên bàn trà đặt không ít tập hồ sơ công việc chưa kịp đóng lại. Chắc hẳn trước khi rời khỏi nhà cô ngồi ở đó xử lý công việc.
Trong vô thức Hàn Cẩn Du sờ vào sợi dây đeo tay nằm sau cổ tay áo.
Trịnh Bạch Ngọc sau khi tắm rửa, thay một bộ quần áo kín đáo thì vào phòng bếp muốn nấu chút gì đó. Hàn Cẩn Du cũng đã không thấy ngoài phòng khách.
Tủ lạnh cũng chỉ còn một ít rau và tôm cấp đông. Cô nấu hai tô mì rồi đặt trên bàn.
Đến phòng cho khách gõ cửa.
“Em có nấu mì, anh ra ăn một chút đi”
Vừa dứt câu thì cửa phòng mở ra. Hàn Cẩn Du chỉ quấn mỗi khăn tắm quanh eo, vừa mới tắm xong trên người vẫn còn hơi nước, tóc cũng ướt.
Cơ bụng hoàn hảo lộ ra khiến Trịnh Bạch Ngọc cảm thấy khô nóng. Một chuỗi kí ức năm ấy nhảy nhót sống động trong đầu khiến Trịnh Bạch Ngọc muốn phát điên. Dù gì đời trước hay đời này cô cũng chỉ nhìn thấy duy nhất một mình Hàn Cẩn Du, cô còn chưa có trải nghiệm với người thứ hai đâu.
“Anh….. anh….” Trịnh Bạch Ngọc phát hiện giọng mình cũng run rẩy không nói thành câu
“À không có quần áo để thay. Nên đành mặc tạm”
Mặc tạm cái gì chứ? Quấn mỗi cái khăn bé xíu mà mặc tạm? Còn chưa nói đến cái chổ kia còn đang muốn nhô lên đâu.
Khẽ nuốt nước bọt cô chạy vào phòng ngủ lục tung tủ quần áo, cuối cùng cũng tìm thấy một cái áo thun size to và quần lửng thể thao mà cô cất dưới đáy tủ.
Cô ôm bộ quần áo ra ngoài thì thấy Hàn Cẩn Du đã ngồi vào bàn ăn mì. Cả người bày ra vẻ lười nhác không xem ai ra gì, cả cơ thể cứ lồ lộ ra không cần che đậy thật là….. haizzz
“Anh mặc vào đi.”
Hàn Cẩn Du thờ ơ nhìn bộ quần áo cô đặt trên ghế, phun ra hai chữ “Không mặc”
Biết rõ tính tình lớn thiếu gia của anh cuối cùng cũng nổi lên rồi, cô chỉ đành nhẹ giọng
“Là quần áo mới. Chưa sử dụng, đã giặt sạch sẽ”
“Em mua cho tên nào đấy?”
“Mua cho tôi, lúc trước muốn mặc thoải mái một chút nhưng mà quá rộng nên luôn cất trong tủ”
“Không mặc” Lại phun ra hai chữ, thái độ rất không hợp tác.
“Anh phát điên cái gì chứ” Trịnh Bạch Ngọc cảm thấy quyết định mời tên này vào nhà quả nhiên là sai lầm.
“Như thế này thoải mái, đâu phải em cũng chưa từng nhìn”
Trịnh Bạch Ngọc nghẹn họng không thể phản bác. Quả đúng là đã từng nhìn, còn từng sờ qua. Mẹ kiếp! Đang nghĩ cái gì vậy trời.
“Ít nhất anh cũng mặc cho đàng hoàng chứ. Nếu không em thuê khách sạn cho anh”
Lúc này Hàn Cẩn Du mới liếc cô một cái. Đứng dậy cởi phăng cái khăn tắm đang quấn ngang hông ra, cứ thế mà ung dung mặc quần áo trước mặt cô. Hành động có chút vô lại, không hề có chút đứng đắn.
Trịnh Bạch Ngọc đờ người ra, sau đó cúi đầu vùi mặt vào tô mì trước mặt, cố gắng nhai nuốt mà không dám ngẩng đầu lên nhìn một lần nào. Cô ăn mà giống như đang nhai sáp.
Phản ứng của cô bị Hàn Cẩn Du thu hết vào trong mắt, miệng cũng nhếch lên một cái. Da mặt vẫn mỏng như xưa.
Nghe thấy người đối diện đang ăn mì, Trịnh Bạch Ngọc mới thở dài nhẹ nhõm. Hàn Cẩn Du thay đổi rồi. Cô có chút hoang mang.
Ăn xong hai người không ai bảo ai tiến vào phòng người nấy.
Trịnh Bạch Ngọc vẫn phải xử lý công việc nên chưa vội đi ngủ, lúc cô xử lý xong hết thì cũng đã 2 giờ sáng.
Trước khi đi ngủ cô rót cho mình ly nước, đứng nhìn khung cảnh bên ngoài. Hòn đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, cũng xem như hai người không còn vướng bận gì đến nhau nữa. Quá khứ cô sẽ để nó ngủ yên. Cô cũng nên bắt đầu lại cuộc sống của mình rồi.
Hàn Cẩn Du cũng chưa ngủ. Lúc nãy tuy Trịnh Tú lái xe đi nhưng anh cũng không đến nổi phải ngủ đầu đường xó chợ.
Hà Bân có mở mấy khách sạn bên này, tùy tiện gọi một chút cũng không cần lo lắng gì. Anh chỉ muốn xem cô đối với anh thế nào. Cô vẫn dễ dàng đối xử tốt với anh như thế.
Đêm nay Hàn Cẩn Du suy nghĩ đến mất ngủ, riêng Trịnh Bạch Ngọc lại có một giấc ngủ ngon nhất suốt 6 năm qua. Không gặp phải ác mộng hay tỉnh dậy lúc nửa đêm nữa.
Tâm tình cũng nhẹ tựa như được khai thông.
…………….

Bình luận (0)

Để lại bình luận