Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng hôm sau Trịnh Bạch Ngọc và Hàn Cẩn Du vẫn không có gì thay đổi. 7 giờ sáng Trịnh Bạch Ngọc đưa anh đến nơi Trịnh Tú ở lấy xe.
Nhìn thấy anh lấy được thứ mình cần cô liền khởi động xe chạy đi, không nói một lời dư thừa.
Trịnh Bạch Ngọc đến bệnh viện thăm Phương Cẩm, mẹ cô ấy cũng đã đến, đang liên tục nói không ngừng những lời trách móc chứa đựng đầy yêu thương trong đó.
Phương Sở cũng vừa thức dậy, đang ngây ngốc ngồi một bên, quần áo có chút nhăn, đêm qua anh ấy ngủ không ngon giấc cho lắm.
Mẹ Phương vừa nhìn thấy Trịnh Bạch Ngọc liền túm đến hỏi han cô không ít, lại trách móc ba đứa nhỏ không biết giữ gìn sức khỏe, đứa thì té đập đầu, đứa thì chỉ biết làm đến mức ốm yếu, đứa thì cả ngày chỉ biết chạy đông chạy tây khiến bà lo lắng không yên.
Phương Sở, Phương Cẩm và cả Trịnh Bạch Ngọc đều đã quá quen thuộc nên chỉ biết ngồi im lắng nghe, không dám cãi nửa lời. Cho đến khi ba Phương quay trở lại phòng bệnh nhìn thấy, giải vây bằng cách kéo mẹ Phương đi gặp bác sĩ.
“Cậu đến sớm vậy?” Phương Cẩm nằm trên giường bệnh cười hì hì ăn dưa hami được mẹ Phương gọt sẵn.
“Vừa lúc có việc ra ngoài, tới đến nói với cậu chờ cậu khỏe lại, tớ muốn xin nghỉ một tháng”
“Hả?”
“Tớ muốn đi du lịch, xem như thay đổi tâm trạng”
“À… vậy thì….”
Phương Cẩm nhìn sang Phương Sở, nháy mắt với anh
“Nhìn anh làm gì. Đi chơi một chút cũng tốt, đây là lúc em nên gánh vác thay em ấy. Em nhìn em đi, mấy năm nay chỉ biết chơi”
“………….” Chơi? Chỉ biết chơi? Đây là anh ruột?
“Dự án trên tay tớ làm xong hết rồi. Những dự án khác cũng do cấp dưới xử lý. Cậu hoàn toàn có thể đảm nhận tốt mà” Trịnh Bạch Ngọc vớt vát lại chút mặt mũi cho bạn mình.
“Vậy cậu đi đi, hôm nay tớ xuất viện luôn”
“Không cần gấp, tớ không đi gấp như vậy.”
“Cậu tính đi đâu?”
“Vân Nam”
Phương Cẩm không nghĩ đến Trịnh Bạch Ngọc quyết định đi xa như vậy. Vừa muốn khuyên cô, lại cảm thấy bạn mình đi chơi một chuyến cũng tốt. Có thể khiến bệnh tình khá hơn.
Vì Phương Cẩm còn phải ở lại kiểm tra nên Trịnh Bạch Ngọc về công ty trước. Phương Sở nhờ cô đưa mình về nhà một chuyến, xe anh để lại cho ba Phương.
Trịnh Bạch Ngọc thấy anh vẫn còn mệt mỏi nên không cho anh lái xe. Tự mình đưa anh về căn hộ, Phương Sở đã dọn ra riêng từ mấy năm trước, lấy lý do anh đi sớm về khuya lại hay đi công tác nên không muốn làm phiền người lớn trong nhà. Đường hoàng dọn ra không ai có thể ngăn cản.
Trong xe phát một bản nhạc cũ 1001 đêm của Thái Chánh Tiêu. Giai điệu vang lên khiến Phương Sở có chút khổ sở.
“Bạch Ngọc” Phương Sở đột ngột lên tiếng
“Dạ?”
“Em biết anh thích em nhiều năm rồi đúng không?”
Trịnh Bạch Ngọc giật mình thắng gấp, cũng may trên đường chưa đến thời điểm kẹt xe, nếu không sẽ xảy ra tai nạn.
Phương Sở cũng không phản ứng kịp nên cả người theo quán tính nhào về phía trước, cũng may mắn lúc nãy anh có thắt dây an toàn. Trịnh Bạch Ngọc đánh tay lái đậu xe bên đường, với tay muốn lấy gói thuốc trong hộc để đồ, hút một điếu thuốc lấy lại bình tĩnh. Thật ra cô chưa từng hút thuốc trước mặt người khác, ngay cả Phương Cẩm sớm tối bên cạnh cũng không biết. Nhưng suy nghĩ thế nào liền dừng lại.
Mà Phương Sở đã từng nhìn thấy Trịnh Bạch Ngọc lén hút thuốc từ lúc cô còn đi học. Năm đó anh không nghĩ đến cô gái mới hai mươi lại có gương mặt chứa nhiều tâm sự đến vậy, không phải vẻ ngoài dịu dàng thường thấy, mà là chứa đựng vô vàn khổ sở trong lòng.
Nhìn thấy cô ngồi co mình một góc nơi vách tường, trạng thái cứ thẩn thờ nhìn về khoảng không. Phương Sở lúc ấy thật tâm muốn bước đến ôm cô vào lòng nhưng lại sợ mình quá phận khiến cô chán ghét.
Trịnh Bạch Ngọc khàn giọng trả lời “Em biết”
“Anh thích em từ lúc nào không rõ, có thể là sau vài lần gặp, có thể là năm hai, cũng có thể là sau khi em phát hiện em ngất xĩu”
Nhắc về năm đó mới nhớ ra chút kí ức vụn vặt. Lúc đó vừa đi học, vừa mở công ty, lại phải chạy tới chạy lui xử lý nhiều thứ một lượt, cuối cùng cô quá sức ngất xĩu trong văn phòng, khi đó mọi người đều ra về, cũng chỉ còn mình cô ở lại tăng ca.
May mắn là Phương Sở đến tìm cô, gọi mãi không thấy cô bắt máy nên đến văn phòng đón về nhà ba mẹ anh ăn tối. Không ngờ tới vừa vào đã thấy cô nằm trên sàn nhà.
Cũng là anh ôm cô chạy đến bệnh viện, cô sốt cao liên tục mấy ngày, anh chăm sóc cô không rời. Cũng từ khi đó anh mới bắt đầu bước vào cuộc sống, liên tục nhắc nhở cô giữ sức khỏe.
Khi cần thiết sẽ dùng biện pháp mạnh lôi cô tan làm. Tuy chẳng thể tránh được chuyện cô lén lút làm việc ở nhà nhưng cũng vì thế mà trụ được đến bây giờ.
“Em đừng áp lực. Thích em là anh tự nguyện không cần em phải đáp lại, anh không biết trong lòng em có ai nhưng em nên biết em xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn”
Trịnh Bạch Ngọc sững sờ, rất nhiều năm qua cô trốn tránh quá khứ, vì sợ mình bước vào kịch bản đã chuẩn bị trước.
Nhưng cô quên mất rằng trước đây cô không phải một người dễ dàng chịu thua, hơn nữa đêm qua dường như có gì đó đã mất đi, lại như vừa trải qua một đời.
“Phương Sở”
“Ừm”
“Cám ơn anh”
“………”
“Em không có kinh nghiệm yêu đương, trước kia có một mối quan hệ không rõ ràng với một người. Dằn vặt rất nhiều năm.
Tối hôm qua em gặp lại người đó….”
Phương Sở như muốn ngừng thở, cả cơ thể như rơi xuống, không biết nên làm gì lúc này.
“Dù là trước kia hay bây giờ em cũng chỉ xác định rằng em có tình cảm với người đó. Nhưng mà sau tối qua, em mới biết có những thứ đã xác định bi kịch từ thời điểm bắt đầu.”
“Phương Sở, em không phải một người phụ nữ sạch sẽ, em có những góc tối không muốn ai chạm đến. Em nói ra không phải lấy cớ từ chối anh mà là em hy vọng anh suy nghĩ thật kĩ rồi trả lời em.
Anh có bằng lòng bao dung em không?”
Phương Sở ngạc nhiên nhìn thẳng Trịnh Bạch Ngọc, giờ phút này anh như muốn bay lên trời vì hạnh phúc.
“Anh có” Phương Sở đáp ngay không cần suy nghĩ.
“Nếu như có thể…. chúng ta tìm hiểu một chút”
“Được… anh không ép em. Nếu em không thích có thể nói với anh bất cứ lúc nào.
Anh….. anh sẽ cố gắng làm một người bạn trai thật tốt”
Trịnh Bạch Ngọc lúc này cười rộ lên, khoe hàm răng trắng sáng. Nụ cười của cô trong mắt Phương Sở giống như đóa hoa hướng dương đang vươn mình trong nắng sớm.
“Còn chưa qua thời gian thử việc đâu” Trịnh Bạch Ngọc tiếp tục lái xe đưa anh về nhà.
“Được… anh sẽ thử việc thật tốt”
Trịnh Bạch Ngọc đã suy nghĩ rất nhiều cách để từ chối tình cảm của Phương Sở trước kia. Lúc đó cô không có tự tin và còn đang sống trong sự sợ hãi.
Nhưng hôm nay cô bằng lòng bước ra ánh sáng, thử một lần.
Cả Phương Sở và Trịnh Bạch Ngọc đều không hối hận vì quyết định ngày hôm nay. Dù cho sau này bọn họ có bên cạnh nhau hay tan vỡ, thì trong tâm trí vẫn có một hình ảnh một ngày nắng sớm, bên trong xe anh mở lời, cô đồng ý, cả hai nhìn nhau cười vui vẻ trong ánh nắng ấm áp.
****************

Bình luận (0)

Để lại bình luận