Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 111 Tiết sữa
Sắp đến tết, bên ngoài tuyết đã rơi, Diệp Chi rấtsợ lạnh, nhưng cô còn chưa thăm dò thiết bị sưởi ấm ở nơi này, tɾong lúc mò mẫm xung quanh thì đột nhiên cô ngửi thấy mùi nước hầm xương.
Mẹ cô rấtthí¢h hầm canh nên lúc ở nhà Diệp Chi thường xuyên ngửi thấy mùi này, cô có ảo giác như mình vẫn đang ở nhà.
Diệp Chi quay đầu lại, đột ngột đối diện với Diệp Nam Phong đang cầm hộp cơm trên tay.
“Mẹ bảo anh mang đến cho em, nếu biết em sống một mình, ¢hắc chắn ngày nào mẹ cũng bảo anh mang cơm đến.”
Diệp Chi cảm thấy mình bình thường luôn bất mãn với cuộc sống, chỉ đến khi mất đi mới học được cách trân trọng nó.
Gặp lại Diệp Nam Phong, cô thậm chí còn hơi vui mừng.
Không phải là cô chưa từng sống một mình, chỉ là không hiểu vì sao đột nhiên cô lại thấy kho” chịu thế này?
Diệp Nam Phong múc một chén canh cho cô “Nếu em có chuyện gì thì hãy báo cho anh biết.”
Lúc Diệp Chi đưa tay ra nhận thì đã vô tình chạm vào tay anh, trái tim run lên, vội vàng thu tay lại.
Diệp Nam Phong cũng không quá để ý, ở một bên lặng lẽ nhìn cô ăn.
Hương vị quen thuộc làm Diệp Chi an tâm, chính xác là mẹ làm, hơn nữa canh được giữ nóng rấttốt, đến giờ vẫn còn đang bốc kho”i.
Diệp Nam Phong không ở lại lâu, sau khi Diệp Chi ăn xong liền rời đi, làm cô có chút kinh ngạc.
“Cái kia, nói với mẹ là em còn muốn ăn nữa.”
Anh gật đầu, xoay người rời đi, khi quay lại xe, anh giơ tay hôn lên nơi mà Diệp Chi vừa chạm vào.
Đã một thời gian không gặp cô, một sợi dây nào đó đang sinh trưởng điên cuồng tɾong lòng anh, xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của anh, không có đau đớn, chỉ có hưng phấn.
Những ngày kế tiếp, Diệp Nam Phong hầu như mỗi ngày đều đưa canh cho cô. Lần nào Diệp Chi cũng uống hết không còn một giọt, nhưng không biết có phải do dinh dưỡng quá nhiều hay không mà cô dần dần cảm thấy xương cốt của mình như đang nứt ra. Rõ ràng cô đã qua cái tuổi để cao lên, hơn nữa, cô còn có cảm giác như có mấy con sâu nhỏ đang bò tɾong cơ thể mình.
Cô cho rằng mình bị ảo giác nên cũng không quá để ý. Tuy nhiên, vài ngày sau, cảm giác kỳ lạ trên xương rấtnhanh đã bị thay thế bởi một nơi khác.
Diệp Chi cảm thấy ngực mình đang căng lên.
Bình thường vào thời gian hành kinh thì ngực cô sẽ bị trướng đau, nhưng kỳ kinh nguyệt của cô vừa kết thúc không lâu, với lại đau đớn trên ngực chỉ xuấthiện vào ngày đầu tiên, còn hiện tại nó đã kéo dài suốt hai ngày rồi. Áo ngực của cô đều không mặc được nữa, cái nào cái nấy chật đến mức cô không thể không cởi ra.
Vừa mới cởi áo ngực ra, một giọt nước màu trắng sữa từ ngực cô chảy xuống.
Diệp Chi ngẩn người, nhìn ngực và áo lót của mình, trên áo lót bị ướt một mảng nhỏ, mà núm vú thì vẫn đang rỉ ra sữa.
Cô khiếp sợ ấn lên đầṳ vú, cơn trướng đau kia càng rõ ràng hơn, đau đến mức làm cô hít hà một hơi.
“Chi Chi ”
Giọng nói của Diệp Nam Phong làm gián đoạn việc xem web của cô, Diệp Chi nhanh chóng sửa sang lại quần áo rồi đi xuống lầu gặp anh.
“Nóng lắm à? Sao mặt em đỏ thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận