Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 112 Xoa ngực, bắn sữa tung tóe H
Diệp Nam Phong vẫn như cũ cầm hộp thức ăn quen thuộc đặt trên bàn.
Diệp Chi sờ sờ mặt mình “Có à?”
“Xem em mặc mỏng manh như vậy, không phải là lạnh đến đỏ mặt chứ?”
Diệp Nam Phong vừa nói vừa sờ lên mặt cô, anh vừa từ bên ngoài tiến vào, bàn tay lạnh ngắt, vừa đặt lên mặt cô đã ngay lập tức trung hòa với sự khô nóng trên mặt Diệp Chi.
Diệp Chi né tránh, nhìn đồ trên bàn, do dự nói “Hôm nay em không muốn ăn canh.”
“Tại sao?”
Diệp Chi cúi đầu, chỉ một lát sau, cô liền nhận ra áo lót của mình lại bị sữa rỉ ra thấm ướt, dính vào người làm cô không được thoải mái.
Cô lơ đãng nói “Bây giờ em không có cảm giác thèm ăn, chỉ muốn ngủ, anh có thể để lại đó, chút nữa em sẽ ăn saụ”
Hiện tại cô chỉ muốn trở về phòng và nhanh chóng lau sach sữa tươi trên người mình.
“Em uống sữa bò à?” Diệp Nam Phong dựa sát vào người cô ngửi ngửi “Mùi sữa nồng quá.”
“Em…. em có uống một chút…”
Diệp Chi ấp úng, không biết có nên nói cho anh trai biết không.
Dù sao anh cũng là bác sĩ, hơn nữa những món này là anh tự mình đưa tới, có lẽ Diệp Nam Phong sẽ biết chuyện gì xảy ra, cô cũng không cần phải chạy tới bệnh viện để rồi không biết nên nói với bác sĩ như thế nào.
Nhưng cô vẫn không dám.
Diệp Nam Phong cúi đầu nhìn trước ngực cô “Đây là cái gì?”
Sữa tiết ra rấtnhanh đã thấm vào quần áo, vết nước không ngừng lan rộng ra xung quanh ngực. Bộ ngực căng trướng làm Diệp Chi rấtmuốn lấy tay xoa xoa.
Cô nhỏ giọng nói “Em không biết, đột nhiên nó ướt.”
“Cho anh xem.”
Diệp Nam Phong vươn tay kéo áo Diệp Chi nhưng lại bị cô đẩy ra “Chỗ đó, không được….”
“Không nhìn thì làm sao anh biết được em có bị gì hay không?”
Có lẽ cô thực sự sợ cơ thể mình xảy ra chuyện gì nên Diệp Chi cũng không đẩy anh quá ma͙nh. Diệp Nam Phong dễ dàng cởi được áo cùng đồ lót của cô ra, để lộ núm vú đã sưng trướng đến đỏ bừng.
Từng giọt sữa rỉ ra từ núm vú đang nhỏ xuống quần cô.
Diệp Nam Phong nắm lấy ngực cô bóp, cơ thể Diệp Chi lập tức cong người về phía sau “Đau….”
Chỉ cần hơi nhéo nhẹ một chút, sữa lúc đầu nhỏ từng giọt liền biến thành tia nước, phun thẳng lên mặt Diệp Nam Phong.
Anh lè lưỡi liếm sữa quanh môi “Là sữa, không phải bệnh gì nghiêm trọng, có lẽ là do canh.”
Mặt Diệp Chi đỏ bừng vì xấu hổ “Vậy không uống nữa thì có khỏi được không?”
“Hormone tɾong cơ thể không thể nói dừng là dừng ngay được. Có thể phải mất một khoảng thời gian.”
“Nhưng mà… chỗ đó trướng rấtkho” chịụ”
Diệp Nam Phong đưa vạt áo đang cầm cho Diệp Chi, ý bảo cô kéo áo lên để lộ ngực ra. Hai tay anh xoa xoa vào nhau cho ấm, sau đó nhẹ nhàng đặt lên ngực cô “Chỉ cần lấy ra là sẽ ổn thôi. Sữa bị ứ đọng rấtdễ bị nhiễm trùng.” Anh xoa nhẹ “Anh làm như vậy có tốt hơn chút nào không?”
Đôi bàn tay đó đã để lại quá nhiều ký ức trên cơ thể cô, giờ đây đột nhiên chạm vào bộ phận mẫn cảm làm Diệp Chi lập tức cảm giác được một dòng đïện râm ran, cùng với cảm giác căng trướng trên bầu ngực, khiến thân thể đột nhiên bồn chồn không yên.
Cô lén lút không chút dấu vết mà kẹp chặt ͼhân lại “Ừm.”
Liệu anh trai có làm những việc đó với cô giống như trước đây không?
Tay Diệp Nam Phong bỗng nhiên bóp ma͙nh một cái, sữa tươi bắn ra như cột nước.
“Ah….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận