Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 117 Diệp Nam Phong xoa ngực, liếm sữa trên ngón tay H
Tiêu gia nhận Diệp Chi trở về, nhưng họ không thí¢h cô quá thân thiết với nhà họ Diệp. Diệp Chi đương nhiên cũng bị tước quyền làm việc ở chỗ ba mẹ. Cô nghĩ đến việc ông lão vừa mới qua đời nên cũng không muốn tranh cãi, chỉ dự định năm sau sẽ liên lạc lại với ba mẹ.
Dù sao thì công ty cũng là cầu nối duy nhất giữa cô và nhà họ Diệp.
Không có công việc bận rộn, cộng thêm ở tɾong căn biệt thự trống rỗng, tɾong đầu cô bây giờ đều là nội dung cuộc gọi vide0 với anh trai tối qua.
Khi gặp lại, Diệp Nam Phong vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, còn Diệp Chi thì cúi đầu, đến nhìn còn không dám nhìn anh chứ đừng nói đến việc giải thí¢h chuyện tối qua.
Nhưng ngực cô hiện tại rấttrướng, cô không thể không đối mặt với vấn đề này. Việc kiên trì duy nhất mà cô đã làm có lẽ là từ chối lời đề nghị nằm trên giường của Diệp Nam Phong, thay vào đó chọn ngồi trên sô pha và ngại ngùng kéo vạt áo của mình lên.
Diệp Nam Phong đột nhiên hỏi chuyện cô “Đêm giao thừa em có thể về nhà ăn tối không?”
“A?” Tất cả sự chú ý của Diệp Chi đều đã đổ dồn vào bàn tay đang tiến lại gần của anh trai, lúc này cô đành phải phân tâm, trả lời anh “Em không biết, bọn họ chưa nói.”
Diệp Nam Phong hiếm khi oán giận “Bọn họ thực sự đang kiểm soát em. Họ yêu cầu em làm cái này làm cái kia, nhưng lại để em một mình ở nơi này.”
Diệp Chi không cho là đúng “Em cũng quen rồi.”
Trong sự so sánh này, rấtkho” để nói rằng Diệp Nam Phong có tốt hơn hay không.
“Có phải em luôn có thói quen ở một mình không?”
Diệp Chi im lặng, không trả lời vấn đề này.
Cô không thí¢h ở một mình, thậm chí còn ghét hơn cả việc bị anh trai khống chế.
Đang suy nghĩ, ngực cô bỗng nhiên bị một đôi bàn tay ấm áp ôm lấy, Diệp Chi khẽ thở dài một hơi, nắm lấy cổ tay Diệp Nam Phong.
Rồi sau đó ngượng ngùng buông ra.
Diệp Nam Phong tiếp tục chuyển hướng sự chú ý của cô “Mặc kệ em có về ăn hay không, mẹ cũng sẽ nấu món mà em thí¢h ăn nhất. Những năm trước cũng như vậy, mẹ không hỏi anh có thí¢h ăn món nào không mà chỉ hỏi em.”
Không phải vì cô rời đi rồi mẹ mới quan tâm, mà những điều trước đây cô coi là đương nhiên, giờ nghĩ lại mới thấy quý giá đến chừng nào.
“Đó là vì anh không kén ăn, em, em kén ăn nên mẹ mới hỏi em thôi.”
Diệp Chi nghĩ lý do để phản bác, hai bàn tay trên bầu ngực dường như hợp thành một. Cô không có cảm giác bài xích, mà còn cảm thấy rấtthoải mái.
Ngón cái Diệp Nam Phong cố tình ấn ma͙nh vào ngực, những ngón còn lại thì nhẹ nhàng vuốt ve, nhưng ngực Diệp Chi vẫn rấtdễ lưu lại dấu tay của anh.
“Đau không?”
“Hơi hơi.”
Diệp Chi đã quen với kiểu nhào nặn nhẹ nhàng này.
“Người em quá gồng, thả lỏng chút, nếu không sẽ càng đau hơn.”
“Ừm…”
Diệp Nam Phong xoa xoa bầu ngực để làm ấm, núm vú lại bắt đầu rỉ ra sữa, anh nhìn hai núm vú cương cứng, lấy ngón tay cọ cọ cho dính sữa vào tay.
“Ưm….”
Diệp Chi lùi người về sau, cảm giác thoải mái khi được mát xa càng xâm nhập sâu hơn. Hôm qua cô cũng làm tương tự, còn tưởng rằng là do cọ vào gối nên mới có cảm giác mãnh liệt như vậy. Không ngờ Diệp Nam Phong chỉ xoa nhẹ một cái mà khoáı cảm ập đến còn dữ dội hơn cả khi cô tự làm.
Diệp Nam Phong liếm sữa trên ngón tay “Vẫn mẫn cảm như vậy.”
Anh trai ghé vào ngực cô mút sữa thì thôi không nói, thế mà anh còn đưa ngón tay lên nhấm nháp ngay trước mặt cô.
“Anh…. sao anh còn nếm thử nữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận