Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hô… Hô… Hô…” Tưởng Hạo Thành tiếp tục giữ vững tiết tấu gian da^ʍ, trên mặt còn lộ ra nụ cười tà ác.
Hiểu Nhu nhìn nụ cười bao hàm ác ý kia lại bật khóc thành tiếng. Cô hung tợn cào mạnh vào phần lưng huấn luận viên, tức tới muốn hỏng mất mà hô lên: “Đồ hư hỏng!”
“A.” Tưởng Hạo Thành cười khẽ một tiếng, nắm lấy gương mặt non mềm của thiếu nữ, tà khí nói: “Hôm nay đồ hư hỏng sẽ cắm chết tiểu yêu tinh dâʍ đãиɠ em.”
Nói xong, anh ta lại đĩnh mông, Hiểu Nhu bị xóc tới thân thể ngã trái ngã phải, cả người bị huấn luận viên khóa chặt trong ngực cuồng thao.
Tiết bơi lội bình thường đột nhiên hóa thành sự kiện da^ʍ mĩ hoang đường, nguyên một buổi sáng, Hiểu Nhu bị huấn luận viên đè dưới người liếʍ rồi lại mυ”ŧ, cắm rồi lại đâm, hết đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙ này tới đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙ khác nối tiếp nhau chảy vào trong tử ©υиɠ của cô rồi lại bị ép ra khỏi tử ©υиɠ tràn tới thế giới bên ngoài.
Buổi chiều, người trong câu lạc bộ dần nhiều lên, bên bể bơi đã không còn bóng dáng huấn luận viên với Hiểu Nhu nữa, nhưng trong phòng thay đồ chuyên dụng của huấn luận viên, tiếng rít gào của người đàn ông cùng với tiếng khóc ngâm nức nở của thiếu nữ vẫn còn đang tiếp tục.
“Hu hu, huấn luận viên, anh ơi, cho em nghỉ một hồi đi, em thật sự không chịu nổi nữa, tiểu huyệt thật trướng…”
Ngay cả Hiểu Nhu cũng không biết đây là lần thứ mấy bị thao lộng. Tinh lực của huấn luận viên dồi dào tới độ khiến người ta giận sôi. Từ sau khi cắm vào lúc sáng, dươиɠ ѵậŧ vốn chưa từng rời khỏi tiểu huyệt, eo cô cũng sắp bị bẻ gãy.
“Bảo bối ngoan… Nhịn một chút, để anh bắn thêm lần nữa là được rồi.”
Hiểu Nhu nghe xong lời này lại càng như hỏng mất: “Lúc trước anh cũng nói như vậy!”
Tưởng Hạo Thành đè Hiểu Nhu lên ghế dài trong phòng thay quần áo, hệt như dã thú động dục từ chính diện không ngừng xâm lấn huyệt mềm của thiếu nữ, côn ŧᏂịŧ thật lớn mắt thường cũng có thể thấy được cắm đỏ huyệt mềm ngập nước của Hiểu Nhu.
Huấn luận viên phóng đãng mà liếʍ lên cần cổ thon dài của Hiểu Nhu: “Chuyện này chẳng phải nên trách em ư? Ai kêu tiểu bức của em lại sướиɠ như vậy. Em đúng là vật nhỏ dâʍ đãиɠ, mυ”ŧ dươиɠ ѵậŧ của huấn luận viên chặt tới thế còn không chịu ngừng lại, dươиɠ ѵậŧ không thể mềm xuống đều là lỗi của em, em phải chịu trách nhiệm cố gắng tiêu sưng cho dươиɠ ѵậŧ của huấn luận viên mới được!”
Hiểu Nhu vừa nghe thấy lời ngụy biện của huấn luận viên đã hận không thể dùng tay chân đánh anh ta một trận. Cô bị cắm tới chết đi sống lại còn phải cõng nồi, đúng là không có thiên lý.
Nhưng Hiểu Nhu chỉ có thể não bổ cảnh tượng huấn luận viên bị mình đập bẹp trong đầu, ngoài hiện thực, cô đã sớm bị huấn luận viên cắm tới bủn rủn vô lực nằm trên ghế dài, không hề có sức phản kháng đối với hành vi giam da^ʍ của huấn luận viên.
“Hô a… Hô a… Em nhìn xem, tiểu bức dâʍ đãиɠ lại động, không ngừng nuốt dươиɠ ѵậŧ của huấn luận viên vào sâu bên trong. Rốt cuộc tiểu bức này phải bị cắm bao nhiêu lần mới có thể thỏa mãn?”
“Đủ rồi, đủ rồi, đừng cắm nữa, em, em thật sự sắp chết rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận