Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu bị lớn dươиɠ ѵậŧ cắm tới chủ động ôm lấy lưng ba ba, hai thỏ ngọc dán lên l*иg ngực trần trụi của ba ba cũng cọ tới cọ lui, giọng kiều mị rầm rì rêи ɾỉ:
“Ưm… Ưm… Ba ba cắm thật nhanh… A… A… Hiểu Nhu, Hiểu Nhu sắp bị ba ba thao chết…”
Trần Tuấn Sinh bị mấy lời dâʍ đãиɠ của con gái kí©ɧ ŧɧí©ɧ, càng dùng sức ôm chật lấy vòng eo mềm mại tinh tế của cong ái, hệt như con chó điên bị chọc giận điên cuồng cắm vào tiểu huyệt ướt đẫm của con gái, cắm tới Hiểu Nhu như con mèo nhỏ động dục rêи ɾỉ không ngừng.
Hai cha con điên cuồng giao cấu, trận địa chuyển từ bên cửa sổ tưới thẳng mép giường, cửa phòng ngủ chính cũng bị bọn họ đạp phá.
“Em biết ngay em vừa đi tắm một chút đã bị anh lợi dụng sơ hở!” Trần Nguy Nga lau nước trên đầu tóc mình, trên người không mặc gì, đĩnh lớn điểu trơn bóng nửa cứng bước tới.
Trần Tuấn Sinh đang lúc lêи đỉиɦ, ông ta thô bạo cắm vài cái cuối cùng vào tiểu huyệt của con gái, sau đó ha một tiếng bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào tiểu huyệt tham ăn của cô.
“Chính em tự tính xem trước anh em đã chiếm lĩnh con bé bao lâu, hiện tại còn có mặt mũi tới nói anh!”
Trần Tuấn Sinh rút gậy thịt còn đang phun tϊиɧ ɖϊ©h͙ ra, phụt một tiếng, hỗn hợp dâʍ ɖị©ɧ thuận theo mặt tường chảy xuống đất, khiến Trần Nguy Nga vốn đang nửa mềm nhìn thấy mà lập tức cứng rắn lên.
Anh ta ôm lấy Hiểu Nhu đã mềm nhũn từ trong tay anh trai tới, cười nói: “Nên đổi người rồi.”
Trần Nguy Nga ôm lấy cháu gái đã sắp mềm thành vũng nước từ trong tay anh trai, tách hai chân mềm mại vô lực của cô gái ra treo trên eo mình, một bàn tay to đã đủ để nâng cặp mông thịt mềm mại kia lên, một tay khác thì sờ tới dươиɠ ѵậŧ đã nộ trướng, đỡ lấy đầu dươиɠ ѵậŧ chọc thẳng vào hai mép thịt mềm mại của cháu gái.
Qυყ đầυ nóng bỏng trượt hai cái, dính đầy dâʍ ɖị©ɧ của cháu gái cùng với tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh trai xong lại phốc một tiếng, phá vỡ hai mép thịt của cô gái, đút lớn dươиɠ ѵậŧ thật sâu vào trong cơ thể cháu gái.
Hiểu Nhu mềm nhũn vô lực nằm úp sấp trên vai chú, bị bắt phải nuốt gậy thịt của chú vào bụng, giọng điệu suy yếu lại vô lực cầu xin: “Chú, chú… Dừng lại… Cháu mệt mỏi quá a… Ưm a…” Cô đã sắp bị ép khô rồi!
Trần Nguy Nga chống thân thể cháu gái, cơ thể mạnh mẽ vững chãi hệt như núi, chỉ đứng tôi đã có thể cắm tới Hiểu Nhu muốn giơ cờ trắng đầu hàng.
“Đồ lười biếng, chỉ nằm yên một chỗ không phải nhúc nhích gì còn kêu mệt, ông đây hầu hạ cháu không sướиɠ sao?”
Trần Nguy Nga vặn cái đầu nhỏ đang tựa vào vai ông của Hiểu Nhu qua, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn hơi chu lên, còn hung ác gặm hai cái.
Hiểu Nhu đã mệt tới ngay cả nói chuyện cũng không muốn nói nhưng vẫn giật giật móng vuốt, để lại một vệt cào đỏ không rõ ràng trên lưng chú, coi đó như minh chứng cho sự kháng nghị của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận