Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi cửa phòng bị kéo ra, Hiểu Nhu hơi hoảng hốt.
Không giống như hi vọng của Hiểu Nhu, hành khách cùng phòng với cô là một người đàn ông, hơn nữa còn là một người đàn ông rất đẹp trai.
Anh ta có gương mặt trong trẻo, làn da trắng nõn, đôi mắt phượng hàm chứa uy nghiêm ẩn sau cặp mắt kính, thoạt nhìn rất văn nhã.
Dáng người của người đàn ông này cũng rất tuyệt, một thân tây trang màu đen vẽ ra vai rộng eo thon, toàn thân tràn ngập hơi thở tinh anh.
Hiểu Nhu ngốc trệ ra, mà người đàn ông ngoài cửa cũng thấy hơi ngoài ý muốn.
Anh ta cũng không ngờ tới người cùng phòng với mình lại là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.
Anh ta hơi cong môi, tâm tình mỏi mệt vì phải bôn ba liên tục cũng trở nên tốt hơn một chút.
Con người vốn là động vật thị giác, thấy thứ xinh đẹp đều sẽ không tự chủ được mà sung sướиɠ hẳn, anh ta cũng không ngoại lệ.
“1208?” Người đàn ông hỏi xác nhận.
Giọng nói của người đàn ông cũng rất êm tai, không phải kiểu trầm thấp từ tính mà là réo rắt giống như khí chất của anh, hệt như băng tuyết rơi xuống dòng nước, mang theo chút lạnh lẽo nhưng lại không khiến người ta cảm thấy xa cách.
Người đàn ông này tuy trẻ tuổi nhưng trên người lại mang theo cảm giác áp bách, hiển nhiên là uy nghiêm của thượng vị giả, khi không cười anh ta khiến Hiểu Nhu hơi e ngại.
Nhưng hiện tại anh ta cười lên, thế mà Hiểu Nhu lại như thấy được băng tuyết tan rã, trái tim đập thật manh hai cái, ngay cả giọng nói cũng như biến mất, chỉ đỏ mặt hoảng hốt chỉ chỉ phía dưới.
Sắc nữ! Không có tiền đồ! Trong lòng Hiểu Nhu hung hăng thóa mạ chính mình.
L*иg ngực của người đàn ông hơi chấn động, tâm tình càng sung sướиɠ hơn một chút.
Thật đáng yêu.
Anh ta vươn tay về phía Hiểu Nhu: “Chào em, anh là hành khách giường 1207, thật vui vì có thể ngồi chung một phòng với em.”
“Cảm ơn, em, em cũng vậy.” Hiểu Nhu ngoan ngoãn bắt tay anh ta, giọng nói còn hơi lắp bắp. Không nghĩ tới người đàn ông này trông cao lãnh, nhưng lại thân sĩ như vậy.
Tay cũng nho nhỏ, mềm mại.
Người đàn ông rụt tay về, còn dư vị lần bắt tay mới vừa rồi.
Anh ta cũng đánh giá căn phòng nhỏ, thoạt nhìn khá là vừa lòng với phục vụ ở đây. Anh ta nhìn hai giường trên dưới nho nhỏ, sau đó đề nghị với Hiểu Nhu: “Không bằng em ngủ giường dưới đi, một cô gái như em bò lên bò xuống không an toàn.”
“Không, không cần!” Hiểu Nhu nỗ lực xua tay. Giá giường dưới còn cao hơn giường trên một chút, chẳng lẽ người đàn ông này không cảm thấy lỗ sao?
“Không sao đâu, em cứ ngủ phía dưới đi, buổi tối có đi vệ sinh hay gì đó cũng tiện.” Đương nhiên người đàn ông không thèm để ý chút chênh lệch giá này, hơn nữa để một cô gái nhỏ tối lửa tắt đèn bò lên bò xuống, anh cũng không an tâm.
Thấy mình không lay chuyển được quyết định của người đàn ông, Hiểu Nhu đành phải cảm kích nhận lấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận