Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng Hiểu Nhu còn chưa kịp thở dốc một hơi, đột nhiên anh lại đánh úp, cánh tay tốc biến tiến về phía bắp đùi.
“Vậy thế này thì sao?” Anh cố ý hỏi cô.
Hiểu Nhu không dự đoán được động tác của anh vô thức kẹp chặt đùi, nhưng vừa lúc lại kẹp chặt tay anh vào giữa hai chân cô.
Vải lụa mỏng manh dán lên da thịt khiến cô có thể dễ dàng cảm giác được động tác trên ngón tay anh, nó đang không có ý tốt liên tục hoạt động kɧıêυ ҡɧí©ɧ âʍ ɦộ của cô.
Hiểu Nhu sắp khóc. Cô nắm chặt lấy cánh tay Phương Dật Hiên, chiếc đồng hồ tinh xảo lại sang quý anh đeo trên tay cũng thường vì động tác của anh mà dán lên làn da mềm mại của cô.
“Không được…” Hiểu Nhu gian nan phát ra một tiếng, cổ họng cũng tràn ra tiếng khóc nức nở.
“Thế này cũng không được, thế kia cũng không được, Trần tiểu thư cũng thật khó hầu hạ.”
Phương Dật Hiên còn bày ra giọng điệu khó xử uất ức, há miệng “lên án” trước. Mà động tác trên tay anh cũng càng thêm bá đạo, bắt đầu mạnh mẽ xoa nắn một chỗ nào đó trên cơ thể cô.
Anh còn nhớ rõ nơi này của cô phá lệ mẫn cảm.
“Hức…” Quả nhiên trong cổ họng Hiểu Nhu lập tức tràn ra một tiếng nức nở, hai chân không nhịn được bắt đầu run rẩy.
Cô còn chưa kịp lo lắng không biết mình có nhũn chân mà ngã lên mặt đất không, Phương Dật Hiên đã thật tri kỷ mà tự động kề sát phía sau cô, lấy thân thể mình đỡ lấy thân thể cô.
“Trần tiểu thư bị sao vậy? Là sắp không đứng vững nữa rồi ư?”
Nghe thấy giọng điệu dù bận vẫn ung dung của người đàn ông, Hiểu Nhu mếu máo, hệt như con mèo nhỏ uất ức hàm hồ: “Anh khốn nạn…”
Phương Dật Hiên phát ra tiếng cười nặng nề, thậm chí lưng Hiểu Nhu còn có thể cảm giác được l*иg ngực anh đang chấn động.
“Trần tiểu thư thật đúng là ác nhân cáo trạng trước.”
Ác nhân chân chính rút bàn tay đang vòng lấy eo nhỏ của cô gái, tiến lên cặp môi thơm, ngón trỏ vươn ra tinh tế vuốt ve.
Anh nhìn chằm chằm thiếu nữ hai mắt mê mang, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng trong gương, lại cúi đầu dán sát vào tai cô gái, thong thả ung dung nói: “Dù sao cũng là Trần tiểu thư lừa người trước, không phải vậy sao?”
Hiểu Nhu biết anh đang ám chỉ điều gì. Cô vốn nên chột dạ giờ phút này lại bị anh xoa nắn tới hờn dỗi, vịt chết còn mạnh miệng nói: “Ai nói dối, em có bạn trai rồi, chỉ là ba ba còn chưa biết thôi.”
“A, phải không…” Phương Dật Hiên kéo dài giọng điệu có hơi lười biếng, trên tay bỗng phát lực.
Anh nhấc một góc váy của Hiểu Nhu lên, duỗi tay vào trong. Lòng bàn tay ấm áp vuốt ve da thịt tinh tế dưới chân, khiến Hiểu Nhu nổi lên tầng tầng da gà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận