Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu không nỡ đi thì dứt khoát làm ở đây một lần…” Vừa nói Phương Dật Hiên vừa duỗi tay muốn túm lấy cô.
Hiểu Nhu sợ tới độ vội vàng nhấc váy lên chuồn mất.
Nói đùa gì vậy, chính anh khó chịu liên quan gì tới cô? Anh xứng đáng! Tên lưu manh!
Hiểu Nhu vội vàng chạy trở lại tiệc rượu. Phó đổng tập đoàn thấy mặt cô đỏ bừng lại hỏi: “Hiểu Nhu, sao mặt cháu đỏ vậy?”
Hiểu Nhu hơi chột dạ sờ lên gương mặt đỏ bừng của mình, cười nói: “Có thể là do khách sạn mở máy sưởi quá nóng, nên mặt cháu bị đỏ.”
Nói dối nhiều, thật đúng là càng ngày càng thuần thục. Hiểu Nhu thầm cười nhạo bản thân.
Phó đổng kia đã sớm cởϊ áσ khoác tây trang của mình ra, lau lau mồ hôi trên đầu, cũng gật đầu đồng ý nói: “Cháu nói đúng đấy, nhìn chú đi, đầu cũng túa đầy mồ hôi.”
Hiểu Nhu dăm ba câu hàm hồ qua chuyện, ngoan ngoãn ngồi lại ghế của mình, làm bộ như chưa từng có gì xảy ra.
Cô sợ nhất là ba ba sẽ có động tác gì đó ngay lúc này. Nhưng tương đối may là hiện tại ba ba đang bị đám người kia kính rượu liên tục, thật sự không rảnh tới tai họa cô.
Đại khái chừng mười phút sau, Phương Dật Hiên cũng trở lại.
Hiểu Nhu làm bộ lơ đãng liếc mắt nhìn qua quần tây của anh, nơi đó rất yên tĩnh, thật sự không nhìn ra anh mới vừa làm việc xấu trở về.
Hừ, mặt người dạ thú.
Hiểu Nhu thầm hừ một tiếng trong lòng.
Tiệc rượu này kéo dài rất lâu, Trần Tuấn Sinh thân là chủ nhà, bị khách rót tới mặt đỏ tai hồng, bước chân mơ hồ, chưa đi được mấy bước đã ngã ngược lại ghế, phát ra tiếng hít thở thô nặng.
Hiển nhiên ông ấy đã say.
Hiểu Nhu nôn nóng đẩy đẩy ba ba: “Ba ba, ba ba, ba tỉnh lại đi.”
Ông ấy say vậy sao bọn họ có thể về được? Dựa vào thân thể nhỏ bé của cô, thật không cách nào cõng ba ba về đâu.
Trợ lý Hà đứng bên cạnh cũng vội tới vò đầu bứt tai. Anh ta mới vào công ty chưa đầy một năm, đây cũng là lần đầu tiên anh ta gặp phải tình huống như thế này.
“Trần đổng đã say quá rồi, một mình Trần tiểu thư chăm sóc ông ấy cũng không tiện. Tôi thấy hay chúng ta thuê hai phòng ở đây, phí cứ tính cho tôi.”
Phương Dật Hiên cực kỳ “săn sóc” đưa ra kiến nghị. Ngoại trừ Hiểu Nhu cảm thấy đáy lòng nhảy lên, những người khác đều tán thành.
Cảm giác nguy cơ trong lòng Hiểu Nhu đạt tới đỉnh, cô đã nói rồi, người đàn ông này dễ dàng buông tha cho cô như vậy rõ ràng là có vấn đề!
Hiểu Nhu rất muốn nói cô muốn trở về, nhưng những người xung quanh lại sôi nổi khuyên răn, Hiểu Nhu cũng không thể nói rõ nguyên nhân, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn phục vụ khách sạn và trợ lý Hà hợp lực khiêng ba ba vào căn phòng đã đặt xong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận