Chương 231

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 231

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi hôn lên gương mặt trơn mịn của thiếu nữ, Phương Dật Hiên lại lần nữa bắt được đôi môi đỏ kia, đầu lưỡi thuần thục mà quấn lấy cái lưỡi nhỏ trong miệng cô cọ xát, phong tỏa hết mấy lời quật cường của cô vào giữa môi răng hai người, mông cũng liên tục đâm vào, mở ra một vòng luật động mới.
“Ưm… Chụt… Chụt…”
Môi lưỡi cọ xát phát ra tiếng vang mờ ám, tiếng thân thể va chạm thanh thúy cùng tiếng nước dính nhớp hòa vào nhau.
“Ngoan, tiểu huyệt cắn quá chặt.”
Cuối cùng cũng thỏa mãn với cái miệng nhỏ của thiếu nữ, người đàn ông nằm bên tai cô, không hề bủn xỉn mà ca ngợi sự chặt khít của cô, nhỏ giọng nói lời âu yếm khiến người ta mặt đỏ bừng tim đập mạnh.
Lần này, Hiểu Nhu mắc cỡ tới độ tai cũng đỏ bừng lên.
Thật không cách nào đỡ nổi người đàn ông dùng giọng điệu trầm thấp mê hoặc người nói ra lời mắc cỡ chết người không đền mạng thế này, Hiểu Nhu không nhịn được nghiêng đầu, chủ động trốn tránh.
Nhưng mà mới vừa lệch khỏi quỹ đạo mấy tấc, Phương Dật Hiên đã nhận ra tâm lý muốn chạy trốn của Hiểu Nhu. Anh duỗi đầu áp lên, ngậm lấy vành tai mềm mại của cô ngậm vào miệng, lúc mạnh lúc nhẹ liếʍ mυ”ŧ.
Lỗ tai bị cắn khiến Hiểu Nhu bị ép phải ngừng động tác chạy trốn.
Người đàn ông này có thật nhiều thủ đoạn bắt nạt người.
“Buông ra…”
Cho dù không nhìn thấy nhưng Hiểu Nhu vẫn có thể cảm nhận được đầu lưỡi của người đàn ông đã chui vào trong tai cô, dâʍ đãиɠ mà liếʍ thổi.
Tiếng vang khi đầu lưỡi quấy động cùng với tiếng nước bọt tấm tắc gần trong gang tấc, nhưng khi truyền vào tai cô lại chẳng thua kém tiếng pháo hoa nổ tung, khiến trái tim cô cũng bị nổ tới vừa trướng vừa ngứa, trong lòng truyền tới cảm giác rất kỳ quái.
Sao trước nay cô không hề hay biết lỗ tai mình lại mẫn cảm đến vậy?
“Anh… Anh không cảm thấy bẩn sao…”
Người đàn ông cứ liếʍ mυ”ŧ không ngừng khiến Hiểu Nhu thật sự không chịu nổi, chỉ có thể đổi góc độ khuyên anh.
“Chậc… Chụt…” Phương Dật Hiên dùng hành động thực tế biểu đạt anh hoàn toàn không hề ghét bỏ nó.
Phương Dật Hiên không chê nhưng Hiểu Nhu lại gian nan vô cùng.
Rõ ràng mới vừa cao trào xong lại bị người đàn ông liếʍ mυ”ŧ hôn môi, hoa kính đang thân mật bao phủ người đàn ông lại bắt đầu không tự chủ được mà co rút một cách có quy luật, liều mạng liếʍ mυ”ŧ cọ xát gậy thịt đang ra vào san phẳng nếp uốn trong đường động.
“Hức… hức…” Cao trào liên tục như vậy khiến Hiểu Nhu quật cường cũng không nhịn được, trong cổ họng phát ra từng tiếng nức nở như mèo nhỏ, ngón chân xinh đẹp treo sau lưng Phương Dật Hiên cũng khó nén mà cuộn tròn lại, cả người như cây mắc cỡ bị đυ.ng trúng, không tự chủ được mà co rút vào trong, gắt gao leo lên ngực người đàn ông.
Cuối cùng nhịp hô hấp của Phương Dật Hiên cũng không thể bình ổn như trước nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận