Chương 237

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 237

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một buổi tham hoan dẫn phát tham niệm, lại thêm khát vọng chinh phục trong lòng thôi thúc, bành trướng.
Phương Dật Hiên nhìn chằm chằm cửa phòng bị thiếu nữ giành trước một bước đóng chặt lại, trong mắt cháy lên ngọn lửa người khác không thể nhìn thấy.
Không sao, như vậy mới càng thú vị.
Thông qua mắt mèo trên cửa, Hiểu Nhu xác định Phương Dật Hiên đã đi rồi, lúc này cô mới hoàn toàn thở phào một hơi.
Cô bổ nhào lên giường, vùi đầu vào trong gối mềm mại, nhưng đầu óc lại không nhịn được nhảy ra hình ảnh đêm qua cô đã bị người đàn ông kia thao tới dục tiên dục tử như thế nào.
“A a a a a~!” Hiểu Nhu vừa tức vừa thẹn đá đạp lung tung, đôi bàn tay trắng như phấn điên cuồng đập xuống hai bên sườn.
Sau khi đá đạp mệt, Hiểu Nhu lại biến thành cá muối lười biếng nằm trên giường bất động.
Chẳng lẽ cô phải nhận mệnh như vậy ư?
“Không được không được.” Đột nhiên thiếu nữ ngồi bật dậy từ trên giường.
Cô không thể ngồi chờ chết như vậy.
Trải qua vài lần “thâm nhập hiểu biết”, Hiểu Nhu biết chắc chắn Phương Dật Hiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.
Mà Hiểu Nhu cũng rõ ràng, cô và Phương Dật Hiên hoàn toàn không phải người cùng một đẳng cấp. Rõ ràng hiện tại người đàn ông kia chỉ coi cô là “thịt trên thớt”.
Có một người đầy thủ đoạn như hổ đói rình mồi bên cạnh như vậy, cô không thể bảo đảm cô có thể giấu nhẹm “quan hệ đặc biệt” giữa cô và ba ba, không hề bị nhìn ra dấu vết.
Nghĩ tới ba ba, Hiểu Nhu lại càng đau đầu hơn.
Phương Dật Hiên không bỏ qua cho cô, chẳng lẽ ba ba lại có thể buông tha? Hai người đều là cáo già trên thương trường, thủ đoạn nhiều, Hiểu Nhu muốn đối phó với một trong hai người cũng không thể đối phó nổi.
Cô cũng không phải nữ chính mang quang hoàn trong tiểu thuyết, tự tin có thể thành thạo qua lại giữa hai người, cô chỉ không cẩn thận một chút thôi chắc chắn sẽ lật xe!
Huống chi hiện tại cô vốn không muốn làm tra nữ một chân đạp hai thuyền có được không? Vì sao rõ ràng cô là người bị hại lại phải chột dạ như vậy? Cô cũng thật khó khăn quá đi!
Không được, cô nên đi, hiện tại, ngay lập tức, lập tức rời đi!
Cô không trêu vào được, chẳng lẽ còn không thể trốn sao!
Nếu đã hạ quyết tâm muốn chạy, Hiểu Nhu cũng không thể chờ tới khi ba ba tỉnh táo lại khiến việc chạy trốn của mình càng thêm khó khăn.
Cô lên tiếng báo với trợ lý của ba ba một tiếng, sau đó một đường chạy như bay về khách sạn cô và ba ba ở lúc đầu, vội vã đóng gói hành lý, chuẩn bị trốn chạy.
Mà tới nỗi mình nên chạy tới nơi nào, trong lòng Hiểu Nhu đã sớm có mục tiêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận