Chương 242

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 242

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bản thân Hiểu Nhu cũng không phải người khắc nghiệt gì, đây cũng là lần đầu tiên cô gọi phục vụ mát xa, cũng không có nhu cầu với một cá nhân nào.
Hơn nữa đối phương cũng đã bày ra đủ thành ý, Hiểu Nhu cảm thấy mình không cần phải bắt lấy sai sót này không bỏ, bèn tùy ý gật đầu: “Vậy đổi lại người khác đi, kỹ thuật tốt một chút là được.”
Nữ phục vụ cảm động tới rơi nước mắt, lập tức hưng phấn đáp lại: “Vâng, chắc chắn rồi.”
Nói xong, nữ phục vụ chạy chậm đi tìm giám đốc, lại lần nữa sắp xếp thợ mát xa tới.
Thấy vấn đề đã được giải quyết, Hiểu Nhu tiếp tục nằm bò trở lại giường chờ đợi thợ mát xa tới phục vụ.
Rất nhông đã lại có tiếng gõ cửa vang lên.
Hiểu Nhu không ngẩng đầu mà nói luôn: “Mời vào.”
Cửa mở ra rồi lại đóng lại.
“Xin chào cô, tôi là thợ mát xa số 10, sẽ phục vụ cô lần này.”
Thợ mát xa vừa mở miệng, Hiểu Nhu đã sợ tới mức nhảy dựng lên. Cô kinh hoảng quay đầu, thầm may mắn các bộ vị riêng tư của mình đều bị khăn lông che kín, không bị lộ ra.
Chỉ là vì sao lại có một người đàn ông tiến vào?
Hiểu Nhu nhíu mày càng sâu hơn, có chút tức giận hỏi: “Chỗ các người không còn thợ mát xa nữ nào sao?”
Hiển nhiên thợ mát xa kia cũng đang căng thẳng, ông ta gãi gãi mặt giải thích: “Bọn họ đều bận hết rồi, xin cô yên tâm, mắt tôi không thấy đường, sẽ không thể nhìn thấy gì của cô. Tôi, tôi có kỹ thuật rất tốt, cũng được khách hàng khen ngợi rất nhiều, không tin cô có thể đi kiểm tra thử.”
Như sợ hãi Hiểu Nhu không cho ông ta làm việc, nói tới cuối cùng giọng nói của ông ta còn kèm theo chút nôn nóng.
Vừa rồi Hiểu Nhu bị giọng nam đột ngột xuất hiện dọa sợ, nhưng sau khi nghe người đàn ông nói vậy, lúc này cô mới phát hiện điểm khác thường của đối phương.
Trên mặt ông ta có đeo một chiếc kính râm to, trong tay còn cầm gậy chống, rõ ràng là người mù không thấy đường.
Tất cả tức giận mới vừa dâng lên lập tức tiêu tán.
“Ông…” Hiểu Nhu chần chờ nhìn ông ta, cuối cùng đứng dậy, che ngực, thử vươn tay quơ quơ vài cái trước mặt đối phương, xác định xem có phải đối phương không thấy đường thật không.
Thợ mát xa mù kia thấy cô chậm chạm không mở miệng kêu mình phục vụ, trên mặt lộ ra vẻ uể oải.
“Nếu cô không muốn, vậy tôi, tôi sẽ đi gọi người khác tới.” Nói xong ông ta lại chống gậy, cây gậy gõ “cộc cộc” trên đất, chân hướng về phía ngoài cửa.
“Chờ một chút.” Hiểu Nhu gọi ông ta lại.
Cuối cùng cô vẫn không nhẫn tâm.
Cô yên lặng bò về giường, hơi quay đầu nói với ông ta: “Ông tới đây đi.”
Người đàn ông đang đưa lưng về phía Hiểu Nhu, gương mặt bị kính râm che mất phân nửa không nhịn được lộ ra nụ cười tà ác, nhưng lại bị ông ta mau chóng đè ép xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận