Chương 258

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 258

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ hi vọng người khác không biết được chuyện này, nếu không sợ rằng sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt tới danh dự của cô gái.
Thầy Lý nghĩ nghĩ một hồi lại kéo rèm cửa lên, phòng ngừa có người nhìn thấy lại hiểu lầm.
Nhưng nghĩ nghĩ một hồi, làm vậy không phải càng giống có tật giật mình sao?
Kéo cũng không được mà không kéo cũng không xong, dường như ông làm thế nào cũng sai thì phải?
Trong lúc nhất thời, thầy Lý cũng không biết mình sao mình lại lâm vào hoàn cảnh lưỡng nan như vậy.
Ngay lúc thầy Lý ngây người nghi ngờ, đột nhiên trong phòng tắm truyền tới một tiếng kêu sợ hãi của thiếu nữ cùng với tiếng té ngã nặng nề.
Thầy Lý vội vàng chạy tới xem xét tình huống.
Ông quên mất chuyện khóa phòng tắm bị hỏng, cho nên cũng quên mất nói cho Hiểu Nhu biết chuyện này.
Chờ khi ông có thể dễ dàng vặn mở khóa cửa, thấy được thiếu nữ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngã lăn trên đất, lớn não ông nổ tung, tư duy bị đình trệ.
Dưới ánh đèn mờ ảo cộng thêm hơi nước nghi ngút, làn da trắng như gốm sứ của thiếu nữ như được phủ thêm một vầng sáng nhu hòa.
Da thịt của thiếu nữ trắng vô cùng, cho nên vùng rừng rậm màu đen nơi bắp đùi kia mới có vẻ dễ thấy cực kỳ.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thầy cũng không cố ý xông vào.”
Thầy Lý cuống quít nhắm mắt xin lỗi. Ông thật sự không cố ý. Ban đầu căn phòng này chỉ có mình ông ở, khóa phòng tắm có hư hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, cho nên ông mới không tốn thời gian đi gọi quản lý tới sửa.
Hiện tại nghĩ lại, quả nhiên lúc ấy ông nên đi gọi người tới sửa nó đi mới đúng.
Thầy Lý liều mạng xin lỗi, nhưng Hiểu Nhu đã ngã trên mặt đất lại không quan tâm được, cô đau tới rêи ɾỉ không ngừng, thậm chí còn không bò dậy nổi, hệt như đã ngã rất mạnh.
Một người đàn ông như thầy Lý sống một mình ở đây, đương nhiên sẽ không tinh tế, trong phòng tắm cũng không có sẵn miếng lót chống trơn.
Dép lê của thầy ấy Hiểu Nhu lại mang không vừa chân, vì thế quyết định để chân trần đi tắm, không nghĩ tới lúc tắm bị trượt một cái khiến bản thân té bị thương.
Lúc này thầy Lý cũng không còn lựa chọn nào khác. Ông cố gắng không nhìn thân thể trần trụi của Hiểu Nhu, kéo cái khăn tắm được xếp chồng gọn gàng bên cạnh qua, bọc lấy thân thể Hiểu Nhu bế ngang cô lên đi vào trong phòng ngủ của ông.
“Trần Hiểu Nhu, Trần Hiểu Nhu, em vẫn ổn chứ? Em thấy đau ở đâu?”
Hiểu Nhu giật giật khóe miệng, chỉ chỉ sau eo mình.
Vị trí này có thể nói là xấu hổ vô cùng.
Chính Hiểu Nhu không thể nhìn thấy, mà thầy Lý đường đường là một người đàn ông lại không tiện xem.
Vào lúc thầy Lý đang suy nghĩ xem mình có nên ra ngoài tìm một nữ giảng viên tới giúp đỡ hay không, lại nghĩ, nếu người khác thấy một nữ sinh tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên giường ông, chắc chắn sẽ hiểu lầm!

Bình luận (0)

Để lại bình luận