Chương 273

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 273

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giáo sư từng bắn một lần đã thể hiện đầy đủ “năng lực” của mình trước mặt Hiểu Nhu, làm Hiểu Nhu tiết tới hai lần mới không nhịn được ý bắn, bắt đầu điên cuồng thao lộng trong tao huyệt của Hiểu Nhu.
Giáo sư tách cặp chân dài của Hiểu Nhu ra, cong người, dươиɠ ѵậŧ đang căng muốn vỡ tiểu huyệt lại cắm thẳng tắp vào trong, tiến thật sâu vào âʍ đa͙σ của Hiểu Nhu, đánh thẳng tới đáy, thật sự cắm xuyên động thịt nhỏ bé của Hiểu Nhu.
Giáo sư vẫn nhớ quan tâm tới vết thương trên eo Hiểu Nhu, cánh tay dài duỗi ra, kéo lấy cái gối đầu kê xuống eo mông Hiểu Nhu, giảm bớt lực đạo khi cắm huyệt, tránh để vết thương trên eo cô gái trở nên nặng hơn.
Hiểu Nhu bị thao tới cao trào mấy lần đã sớm chẳng còn sức lực gì đáng nói. Cô mềm nhũn người mà giương hai chân lên, miễn cưỡng duy trì tư thế chào đón, mặc cho cự long của giáo sư tới tới lui lui, ra ra vào vào, tàn sát âm động của cô.
Giáo sư thao cô lâu như vậy rồi còn chưa bắn tinh, tinh lực tốt tới không phù hợp với tuổi tác, làm Hiểu Nhu vừa sướиɠ vừa mệt.
Mắt thấy giáo sư muốn bắn, cuối cùng Hiểu Nhu cũng thở phào một hơi. Nếu giáo sư cứ thao tiếp nữa, Hiểu Nhu cảm thấy hôm nay mình đừng mong có thể xuống giường.
Ý bắn càng lúc càng mãnh liệt. Giáo sư chống lên phần giường ở hai bên eo sườn Hiểu Nhu, eo hông chuyển động như máy đóng cọc không ngừng đập bạch bạch vào huyệt động của Hiểu Nhu, khiến cả hai tràn ra vô số tiếng rêи ɾỉ.
Giáo sư chống phía trên Hiểu Nhu, hơi thở hổn loạn, từ trên nhìn xuống gương mặt ửng đỏ vì cao trào của Hiểu Nhu.
Ông mê loạn cúi đầu lấp kín cái miệng đang ngâm kêu kia, bức thiết tìm kiếm kết cấu đầu lưỡi cô. Đột nhiên ông rất muốn hôn cô.
Hiểu Nhu cũng nhiệt liệt đáp lại giáo sư. Cô câu lấy cổ giáo sư, đầu lưỡi trơn trượt như cá tự nguyện cọ xát chơi đùa với gia hỏa dày rộng hơn nó rất nhiều.
Hai người điên cuồng trao đổi nước bọt, cùng chung một phần dưỡng khí loãng kia.
Hôn tới khi sắp không thở nổi giáo sư mới chịu thả Hiểu Nhu ra. Tiết tấu đưa đẩy vòng eo của ông không chịu khống chế mà tăng vọt lên, dươиɠ ѵậŧ cũng bắt đầu hơi hơi run rẩy.
Giáo sư thở hổn hển dồn dập, báo trước cho Hiểu Nhu: “Hiểu Nhu, giáo sư muốn bắn.”
Tần suất cắm rút nhanh như vậy, đương nhiên Hiểu Nhu biết giáo sư đã tới đỉnh điểm. Cô bị cắm tới ê a gọi bậy lại vẫn còn sức duỗi tay ôm lấy eo giáo sư, bàn tay sờ tới mông giáo sư, theo tiết tấu ép xuống hiệp trợ giáo sư càng thêm ra sức thao lộng chính mình.
“Giáo sư, bắn ở bên trong đi!” Hiểu Nhu kiều mị mời ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận