Chương 275

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 275

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiện tại, lý trí thoáng trở về, ông lại vui vẻ may mắn vì chính mình không có khả năng sinh đẻ, nếu không, tưới nhiều tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào như vậy, sao Hiểu Nhu có thể không có thai?
Nếu Hiểu Nhu có thai thật, ông đúng là quá có lỗi với Hiểu Nhu.
Giáo sư rất rõ ràng, quan hệ của hai người chỉ có thể có một lần như vậy, sau này mặc kệ ông có nảy sinh tâm tư gì khác với Hiểu Nhu hay không cũng nên ngừng bước tại đây.
Khanh sinh ta đã già.
Không nói tới quan hệ trái luân lý, chỉ riêng tuổi tác của ông, Hiểu Nhu không thể nào gả cho ông được, ông cũng không thể vì tư dục của bản thân mà chậm trễ cả đời cô gái.
Cơn mưa bên ngoài đã ngừng từ lâu, lần này sau khi giáo sư lau dọn sạch sẽ cho Hiểu Nhu xong lại tự mình tiễn cô ra cửa.
Trong lòng ông cực kỳ không nỡ, nhưng ông cũng rõ ràng mình cần phải buông tay. Chờ khi Hiểu Nhu bước ra khỏi cánh cửa này rồi, quan hệ của bọn họ sẽ trở lại quỹ đạo như trước kia.
Thiếu nữ trời xui đất khiến lướt qua lôi trì cũng không biết đau khổ trong lòng giáo sư. Trước khi chia tay, cô còn nghịch ngợm mà cắn cắn môi, bàn chân đã bước ra khỏi cửa lại mau chóng rụt về, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên mặt giáo sư, hệt như đứa bé vừa đùa dai thành công, vui vẻ chạy đi xa.
Để lại giáo sư đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng cô rời đi, càng đi càng xa, cho tới khi không còn nhìn thấy gì nữa.
— Quay trở lại chính truyện —
“Anh có thể đừng đi theo em nữa được không!”
Hiểu Nhu đã không biết đây là lần thứ mấy mình nói ra những lời này, từ lúc mới đầu là nổi giận đùng đùng nói tới hiện tại đã hữu khí vô lực, nhưng Phương Dật Hiên lại tựa như u linh, vẫn luôn dán chặt phía sau cô, Hiểu Nhu chỉ cần quay đầu lại kiểu gì cũng có thể nhìn thấy anh.
“Cô Trần, đây là nơi công cộng, em đi được anh cũng có thể đi được nha.” Phương Dật Hiên cười nói, mỗi lần trả lời cô đều đổi thang mà không đổi thuốc.
Hiểu Nhu thấy nụ cười hiện tại của Phương Dật Hiên lại cảm thấy ngứa răng, ngứa cả tay, chỉ hận không thể tự mình tiến lên xé rách nụ cười giả tạo trên mặt anh.
“Hừ.” Hiểu Nhu quay đầu lại, không thèm để ý tới anh nữa.
Người này, càng để ý anh anh sẽ càng hăng hái.
Hiểu Nhu muốn cắt đuôi nhưng không cắt đuôi được, cũng không thể cãi thắng, mỗi lần chỉ có thể lạnh mặt với anh như vậy.
“Này, cô Trần, cô đi nhầm rồi, đường tới trà lâu là ở bên này cơ.” Phương Dật Hiên lại lần nữa sửa sai đường cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận