Chương 276

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 276

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu giận tới giậm chân.
Đây là tờ hướng dẫn thiếu đạo đức gì vậy, lúc nào cũng hướng dẫn sai đường!
Rõ ràng Hiểu Nhu không muốn quan tâm tới Phương Dật Hiên, nhưng lại luôn bị cái hướng dẫn này dẫn tới sai lầm xấu hổ.
Lần đầu tiên Hiểu Nhu còn không tin đường anh chỉ, cảm thấy anh chỉ đang cố ý lừa cô, vì đủ loại chuyện đã xảy ra trước đó, tín nhiệm Hiểu Nhu dành cho anh gần như bằn không.
Nhưng rất nhanh, hết giáo huấn này tới giáo huấn khác nói cho cô biết, lời Phương Dật Hiên nói là sự thật.
“Thật ra anh không kiến nghị em đi tới trà lâu này.” Phương Dật Hiên đi tới bên cạnh cô, tiến thêm một bước đề nghị.
“Nhưng mà nhà hàng này được đánh giá rất cao trên mạng.” Hiểu Nhu không phục mà đưa bình luận của các cư dân mạng cho anh xem, toàn là bình luận nói trà nơi này rất thơm, chủng loại đồ ăn cũng nhiều, mùi vị rất tuyệt, là nơi không nên bỏ lỡ khi tới thành phố R.
“Nếu là ba năm trước đây quán này có thể tính là không tồi, ánh mắt của lão gia tử nhà đấy cũng khá tốt, chọn được toàn lá trà tuyệt hảo. Nhưng ba năm trước lão gia tử đã qua đời. Sau khi con ông ta lên tiếp quản, vì tiết kiệm chi phí nên đã kinh doanh trà lâu thành hình thức đồ ăn nhanh, lời bình luận của những người trên mạng kia em xem tham khảo thôi, không thể coi là thật.” Phương Dật Hiên nghiêm túc giải thích cho cô.
Hiểu Nhu dừng bước chân, trầm mặc nhìn anh một hồi.
Đây không phải lần đầu tiên Phương Dật Hiên đưa ra ý kiến kiểu này.
Cũng không biết vì sao, dường như Phương Dật Hiên rất quen thuộc thành phố R.
Hiểu Nhu nghĩ vậy, vô thức hỏi nghi ngờ trong lòng ra khỏi miệng.
Phương Dật Hiên tỏ vẻ “cuối cùng em cũng chịu hỏi anh”, trên mặt còn lộ chút hoài niệm: “Lúc nhỏ anh lớn lên ở thành phố này, bà ngoại anh là người thành phố R, hiện tại có đôi khi anh cũng sẽ quay về đây.”
A, Hiểu Nhu thầm hét lên một tiếng trong lòng, trên đời này có nhiều thành phố như vậy thế mà cô lại cố tình chọn thành phố R, đây không phải là tự chui đầu vào rọ sao?
Trong lòng Hiểu Nhu thầm thấy buồn bực.
Phương Dật Hiên nhìn vẻ mặt đè nén của cô, cười tới Hiểu Nhu càng ngứa răng hơn.
“Đi thôi, anh mời em đi uống trà ngon chân chính.”
Trong mấy ngày kế tiếp, Phương Dật Hiên vẫn luôn tận chức trách làm một hướng dẫn viên du lịch nhiệt tình.
Cho dù là nhà hàng có hoàn cảnh u tĩnh hay là những quán ăn nhỏ, nơi Phương Dật Hiên dẫn cô tới đều có thể khiến cô cảm thấy kinh diễm, còn tốt hơn nhiều so với những cửa hàng cô tìm được trên mạng.
Lúc này Hiểu Nhu mới chân chính hiểu được cuộc sống của người ở thành phố R.

Bình luận (0)

Để lại bình luận