Chương 284

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 284

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đó đều không phải ký ức vui vẻ gì, mỗi lần đều khiến cô lại chìm vào vũng bùn du͙© vọиɠ sâu hơn một chút.
Chỉ có lần này.
Chỉ có lần này là khác.
Chỉ có lần này là tôn trọng và yêu thích.
Đột nhiên Hiểu Nhu nghĩ thông suốt.
Làm với ba ba cũng là làm, làm với chú cũng là làm, vậy vì sao cô lại không thể làm với Phương Dật Hiên vốn luôn đối xử tốt với cô?
Dù sao cô cũng chỉ có thể cho anh một chút như vậy mà thôi.
Đủ loại trói buộc Hiểu Nhu để ý trước đó đột nhiên biến mất sạch, cô không hề làm ra vẻ nữa mà thoải mái hào phóng hưởng thụ hương vị tìиɧ ɖu͙© có hơi bất đồng so với ngày xưa này.
Phương Dật Hiên nhạy bén cảm nhận được biến hóa rất nhỏ của Hiểu Nhu.
Tựa như một người đang đau khổ chờ đợi đóa hoa nở, chợt nó lại nở rộ ngay trước mặt mình.
Anh có thể cảm giác được thiếu nữ đang cưỡi trên người anh đã không còn câu thúc và ngượng ngùng ban đầu nữa, ngược lại bắt đầu buông thả bản thân hoàn toàn, động tác thay đổi cực nhanh, lần lượt dùng sức ngồi tới tận cùng côn ŧᏂịŧ, khe thịt ngậm chặt lấy nghiệt căn của anh, vặn eo xoắn hông, tư thái hết sức quyến rũ, câu hồn nhϊếp phách.
Từ thanh thuần tới mị hoặc chẳng qua chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Hiểu Nhu cưỡi trên người Phương Dật Hiên yêu mị mà vặn vẹo, Phương Dật Hiên thì nằm dưới người Hiểu Nhu, hạ thân mạnh mẽ đĩnh lên.
Hai người đều túa mồ hôi đầm đìa.
Bởi vì cao trào quá nhiều lần nên eo Hiểu Nhu bủn rủn lạ thường. Cô cố gắng chống đỡ trên người Phương Dật Hiên nhưng vẫn không ngăn nổi, cả người lắc lư trước sau.
Mỗi một lần Phương Dật Hiên đâm mạnh lên, lòng bàn tay cô lại dịch về phía trước một tấc.
Cho tới khi hai hạt đậu thịt cũng đã cương cứng của người đàn ông cọ vào trong lòng bàn tay cô.
Cảm giác được vật lạ trong lòng bàn tay, bởi vì quá mức thoải mái nên Hiểu Nhu nheo cặp mắt lại, lần đầu tiên dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống để nhìn người đàn ông ưu tú này.
Khí chất thanh lãnh ngày thường của anh giờ phút này đã tiêu tan thành mây khói, gương mặt tuấn tú trắng nõn cũng vì tìиɧ ɖu͙© mà bị nhiễm đỏ bừng, hệt như trên núi băng vạn năm đột nhiên mọc ra một đóa hồng diễm lệ, khiến người ta không tài nào dời mắt được.
Lạch cạch…
Mồ hôi thuận theo trán Hiểu Nhu rơi xuống vừa lúc nhỏ lên trên cằm người đàn ông. Nó trượt rồi trượt, trượt rồi trượt, một đường trượt qua yết hầu người đàn ông, chảy tới xương quai xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận