Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại khái là bị đôi mắt diễm lệ của người đàn ông làm cho mê mẩn, choáng váng, Hiểu Nhu ma xui quỷ khiến cúi đầu, vươn lưỡi ra đuổi theo giọt mồ hôi kia.
Đầu lưỡi trơn trượt lướt qua cằm anh rồi lại liếʍ qua yết hầu, leo lên xương quai xanh của anh.
Cô nghe thấy hô hấp của anh trở nên dồn dập, yết hầu cũng trượt lên trượt xuống.
“Ưm…” Phương Dật Hiên thất thố mà phát ra một tiếng rêи ɾỉ khó nhịn.
Hiểu Nhu như đứa bé mới vừa đùa dai thành công, phát ra tiếng cười trầm thấp xấu xa, chọc Phương Dật Hiên không nhịn nổi nắm lấy mông cô, lại hung ác tàn nhẫn từ phía dưới xỏ xuyên qua động thịt của cô.
“Bạch bạch bạch!” Tiếng thân thể va chạm mãnh liệt vang Dật Hiên, lần này Hiểu Nhu có thể thở phào một hơi, ý đồ “đồng quy vu tận” với anh.
Cô ép người vào trước ngực Phương Dật Hiên, đầu tựa vào giữa ngực anh, nghiêng gương mặt xinh đẹp, hàm răng hé mở, cái miệng nhỏ mím nhẹ, cắn núʍ ѵú của Phương Dật Hiên vào trong miệng ra sức liếʍ mυ”ŧ, đồng thời một bàn tay nhỏ khác lại ác liệt mà véo đầṳ ѵú của anh,
“A!” Trong miệng Phương Dật Hiên tràn ra một tiếng rêи ɾỉ, mông nâng cao một cái, sau đó cả người như con ngựa thoát cương nhanh chóng cắm vào bảo huyệt của thiếu nữ.
“Cô bé này, em học hư.” Phương Dật Hiên vỗ nhẹ hai cái lên mông cô, ý bảo cô nhả miệng buông tay.
Nhưng Hiểu Nhu lại ngậm lấy đầṳ ѵú anh hơi hơi lắc đầu, ý cự tuyệt rất rõ ràng.
Phương Dật Hiên bất đắc dĩ, chỉ có thể tiếp tục dùng lực mãnh thao da^ʍ huyệt của cô, nhìn xem là cô cao trào trước hay là chính anh buông vũ khí đầu hàng trước.
Hai người cứ tiếp tục ngoan cố như vậy.
Cuối cùng, vẫn là Phương Dật Hiên đỉnh hơn một chút.
Anh đã thực hiện tiền diễn cho Hiểu Nhu quá đầy đủ, Hiểu Nhu đã cao trào rất nhiều lần đương nhiên độ mẫn cảm sẽ tăng gấp bội, mà Phương Dật Hiên thì ngay cả một lần cũng chưa từng bắn.
Như vậy thật không công bằng! Trong lòng Hiểu Nhu thầm nhụt chí nghĩ.
Kɧoáı ©ảʍ quá mãnh liệt khiến cô không ngậm nổi núʍ ѵú Phương Dật Hiên, chỉ có thể dùng tiếng rên mang theo ý nức nỡ mãnh liệt hô:
“Phương Dật Hiên, Lão Phương thối, anh chậm một chút, em… em lại không chịu nổi…”
Bị cô gọi là “lão”, mày Phương Dật Hiên dựng lên, gắt gao mà ôm chặt cô vào trong l*иg ngực của chính mình, giọng điệu bất thiện hỏi: “Em nói ai già?”
Hiểu Nhu chôn mặt trong ngực anh không trả lời.
Nhưng trong lòng cô còn rầm rì.
Cô là cành hoa mới 21 tuổi, người nào đó là bã đậu đã 30, lớn hơn cô hẳn 9 tuổi, bị người ta gọi là “lão Phương” thì đã sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận