Chương 286

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 286

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Dật Hiên tự dưng bị người ta ghét bỏ gọi “lão Phương”, chỉ nháy mắt đã điên cuồng. Anh lật cô qua ép dưới người, nhếch mông lên hung hăng cắm vào.
“Lão ư? Anh già ư?” Anh ngậm lấy vành tai mềm mại của cô, hung tợn ép hỏi.
Hiểu Nhu bị đợt cuồng cắm của người đàn ông làm cho không quỳ vững nổi. Cô chôn mặt vào gối đầu, vì quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà nước mắt tự động chảy ra, uất ức vừa ôm gối vừa hô to: “Anh già, rất già, lão Phương thúi, lão Phương thúi!”
Lớn hay không!
Nghe xem, người phụ nữ ngang ngược vô lý như vậy, sao Phương Dật Hiên anh có thể không hung tợn trừng trị cô.
Đêm nay, anh không hề giữ lại lý trí và tự chế anh vẫn lấy làm kiêu ngạo ngày thường, chỉ muốn hung hăng yêu thương “dạy dỗ” tiểu yêu tinh vừa đáng yêu lại vừa đáng hận này!
Không biết lại phun nước bao nhiêu lần, Hiểu Nhu đã hoàn toàn nằm liệt trên ổ chăn mềm mại, hai chân miễn cưỡng quỳ trên đệm, cả người như đà điểu áp sát xuống giường, chỉ có thể dẩu cặp mông nhỏ bị thao.
Tư thế như vậy vừa đáng thương lại vừa buồn cười.
Phương Dật Hiên hôn một cái lên lưng cô gái rồi lại nhéo nhéo mông cô: “Đà điểu con, anh cắm em có thoải mái hay không?”
Sau khi bị cô gọi là lão, Phương Dật Hiên bắt đầu ghê tởm người mà há miệng ngậm miệng tự xưng anh, thật sự khiến Hiểu Nhu ghê tởm muốn chết.
Hiện tại người này còn lấy biệt hiệu như vậy cho cô, Hiểu Nhu đá cẳng chân mềm mại vô lực vài cái tượng trưng, xem như kháng nghị.
“Còn có sức đá chân, xem ra anh thao còn chưa đủ tàn nhẫn.” Nói xong Phương Dật Hiên lại điên cuồng thao lộng.
Được rồi, lúc này ngay cả đá chân cô cũng không đá nổi.
Bi kịch của cô rất nhanh lại tới nữa.
Hiểu Nhu xoắn chặt âʍ đa͙σ, cũng xoắn chặt cái gối dưới tay.
Nhưng vào lúc Hiểu Nhu sắp trèo lêи đỉиɦ, đột nhiên Phương Dật Hiên lại rút ra ngoài, âʍ đa͙σ chợt trống vắng bắt đầu nửa vời, khó chịu mà hộc ra càng nhiều dâʍ ŧᏂủy̠ hơn.
“Anh đi đâu vậy?” Hiểu Nhu buột miệng hỏi anh.
Phương Dật Hiên cười xấu xa xoa xoa mông cô, duỗi tay lấy một cái bαo ©αo sυ nhỏ từ trong ngăn kéo ra, nhanh chóng xé mở, một tay tròng bao lên dươиɠ ѵậŧ đã bị xối ướt tới không thể ướt hơn.
“Yên tâm đi bảo bối, anh không đi đâu, anh chỉ đeo bao thôi.”
Hiểu Nhu thật sự hối hận vì câu hỏi không biết xấu hổ của mình, chỉ hận không thể dùng gối nghẹn chết bản thân.
Cô chôn sâu đầu vào gối không muốn quan tâm tới anh nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận