Chương 334

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 334

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Hiểu Nhu đề nghị tự tới lấy hàng, nhân viên chuyển phát cũng mừng vì ngày mai đỡ đi một đơn, tiết kiệm được chút sức lực, bèn nhanh nhẹn thông báo địa chỉ cho Hiểu Nhu.
Nhưng anh ta còn nhắc thêm một câu: “Muộn nhất là 7 giờ chúng tôi tan làm cô nhé.”
“Trước 7 giờ thì kho hàng chuyển phát vẫn có người trông chứ?”
“Có có.”
Hiểu Nhu nhìn đồng hồ, hiện giờ đón xe qua đó vẫn kịp.
Cô ghi lại địa chỉ rồi cúp điện thoại, gọi một chiếc taxi và vội vã xuống nhà.
Ngồi xe 20 phút, xe dừng trước một cái sân rộng.
Hiểu Nhu trả tiền, cầm điện thoại kiểm tra biển số nhà trong địa chỉ.
Nơi này tuy được gọi là khu nhà nhưng Hiểu Nhu nhìn khắp cũng chỉ thấy một loạt biển hiệu địa chỉ chuyển phát.
Lúc này trời đã sẩm tối, chỉ còn vài cánh cửa còn mở, cô vội vàng bước nhanh hơn.
Lần theo những số nhà gần số trên địa chỉ nhất, Hiểu Nhu tìm tới được bảng hiệu ‘XX chuyển phát nhanh’, cô hào hứng chạy tới.
Nhưng sao cửa cuốn của nơi này lại kéo xuống rồi?
Chẳng phải đã nói 7 giờ mới tan tầm sao?
Giờ còn chưa tới 7 giờ mà.
Hiểu Nhu thử gõ lên cánh cửa sắt lạnh lẽo, hỏi vọng vào: “Xin chào, có ai ở đó không? Tôi tới lấy hàng chuyển phát.”
Nhưng bên trong hình như vẫn không có động tĩnh gì.
Hiểu Nhu bắt đầu bực bội, chẳng phải đã nói tới trước 7 giờ sẽ có người trực ở đây sao?
Cô tức tối lấy điện thoại di động ra, bấm dãy số kia, chất vấn người nọ.
Vì đang bực dọc và mất mát nên giọng cũng hơi cáu kỉnh.
Nhân viên chuyển phát nhận điện thoại cũng bực bội, hỏi ngược lại: “Có phải cô nhầm nhà rồi không? Chỗ chúng tôi vẫn còn người ở đây mà?”
Hiểu Nhu vừa định bác lời anh ta thì cánh cửa sắt đang đóng chặt bỗng bị kéo lên cái rẹt, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đỡ cánh cửa nặng nề ngó mắt nhìn xuống quan sát Hiểu Nhu.
Sự xuất hiện đột ngột của hắn ta khiến Hiểu Nhu giật mình hoảng sợ, lùi lại mấy bước.
Ngại hơn nữa là cô cũng vừa thoáng thấy bên cạnh còn có một cánh cửa nhỏ đang mở toang, cho nên là… cô gõ nhầm cửa rồi?
Hiểu Nhu đỏ bừng mặt lên, vội vàng nói lời xin lỗi với nhân viên chuyển phát ở đầu bên kia điện thoại, sau đó cúp điện thoại rồi rón rén đi theo anh nhân viên cao to trước mặt này.
Khi Hiểu Nhu đã khom lưng vào cửa, anh nhân viên chuyển phát liền kéo cánh cửa cuốn xuống.
“Lấy hàng chuyển phát à?” Anh nhân viên cao lớn kia hỏi.
Hiểu Nhu vội gật đầu, người rúm lại như con chim cút.
Nhân viên chuyển phát này trông khoảng tầm hơn 30, thái độ cũng không được thân thiện lắm, thoạt nhìn không phải kiểu người dễ trao đổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận