Chương 339

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 339

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hà hà hà, con quỷ nhỏ, vừa rồi còn giãy ghê lắm mà, giờ không động được nữa rồi đi.”
Đinh Thịnh cười gian, tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Hiểu Nhu.
Chậc chậc, cảm giác trơn nhẵn như trứng gà bóc vậy.
Hiểu Nhu vặn vẹo để né đi, hai tròng mắt ngập nước hung ác trừng trừng nhìn Đinh Thịnh.
“Ái chà, còn trừng ông hả. Con điếm nhỏ, để ông cho cưng biết sự lợi hại của ông đây nhé.”
Đinh Thịnh cười khùng khục, hai tay thọc vào trong áo thun của Hiểu Nhu, giật mạnh lên, vạt áo bị cuốn lên tận cằm và mặt Hiểu Nhu.
Đã không còn chiếc áo thun bao trùm, đôi quả cầu tuyết trắng bị chiếc áσ ɭóŧ màu vàng nghệ bọc lấy nhưng không bao kín.
Mắt Đinh Thịnh nhìn chăm chăm vào đó không thể dời đi, chỉ muốn nhào tới cắn một cái, nghiệm chứng xem liệu cặρ √υ” trắng như tuyết kia có thật sự tồn tại chăng.
Hiểu Nhu hất đầu cho phần áo trùm trên mặt rơi xuống cổ, thấy Đinh Thịnh nhìn mình thèm khát như con quỷ háo sắc, lòng tràn đầy hối hận.
Mùa hè nóng nực, Hiểu Nhu không thích mặc những chiếc nịt ngực đệm dày mà chuộng những loại mỏng và không có gọng như thế này.
Nếu là ở nhà thì không sao, áo thun mặc ngoài cũng đủ dày rồi, dù núʍ ѵú có hơi nhô ra cũng không nhìn rõ.
Nhưng giờ đây, thứ duy nhất đủ khả năng che đậy cho cô đã bị xốc lên, chiếc nịt ngực không có đệm mυ”ŧ chẳng còn nhiều tác dụng che chắn.
Thêm nữa, Hiểu Nhu lại là dạng người cực kì nhạy cảm, hai núʍ ѵú nho nhỏ rất dễ bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, giờ đây chúng đã, đã… đã bị Đinh Thịnh nhìn đến cứng lên.
Đinh Thịnh vẫn còn đang soi chằm chằm vào cặρ √υ” trắng lóa mắt, sau đó mới ngỡ ngàng nhận ra, có hai đỉnh nhỏ đang từ từ đội vải nhú lên.
Hắn ta mừng rỡ vô cùng.
Đây là một con nhỏ dâʍ đãиɠ thực thụ!
Hắn ta còn chưa đυ.ng vào cô nàng đâu, núʍ ѵú của cô nàng đã cứng lên rồi.
“Sao rồi, con nhỏ lẳиɠ ɭơ này, có phải giờ rất muốn cho ông đây sờ vυ” không? Núʍ ѵú đã không đợi nổi, tự mình ngóc dậy rồi kia.
Nếu đã muốn bị đàn ông sờ vυ” đến thế thì cần gì phải ra vẻ không thích, giãy giụa mất vui, ngoan ngoãn để ông chơi cô em thoải mái, đằng này cũng được thích, hai bên đều có lợi không tốt hơn à.”
Hiểu Nhu rất muốn lớn tiếng phủ nhận, nói cô không phải thế.
Nhưng cô không kêu ra được, cũng không còn mặt mũi nào mà kêu lên, đành hậm hực trong lòng, hận mình sao lại kém cỏi đến thế.
Nếu bộ ngực của cô nhỏ lẳиɠ ɭơ này đã phát tín hiệu muốn được sờ, đương nhiên Đinh Thịnh sẽ không khách khí nữa.
Hắn ta chộp tay lên cặρ √υ” căng tràn kia, mân mê.

Bình luận (0)

Để lại bình luận