Chương 341

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 341

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đinh Thịnh gần như sùng bái cặρ √υ” xinh đẹp của Hiểu Nhu, không chịu buông miệng.
Nhưng bận rộn phía trên cũng không gây trở ngại cho lòng tham muốn tiến thêm bước nữa, đùa bỡn cô thiếu nữ trông như thật trong sáng thuần khiết mà lại cực kỳ mị hoặc lẳиɠ ɭơ này.
Hắn ta bỏ một tay xuống, lần về nơi ướŧ áŧ giữa hai chân thiếu nữ.
Hiểu Nhu đã bị Đinh Thịnh chơi hai vυ” đến mụ mị đầu óc, hai mắt mơ hồ, sự phản kháng hay những tiếng rêи ɾỉ thoải mái đều bị những lớp băng dính phong kín.
Nhưng ý đồ xâm phạm sâu thêm nữa của người đàn ông kia quá rõ ràng, tất nhiên Hiểu Nhu sẽ không thể vứt bỏ chống cự, mặc hắn ta xằng bậy với cơ thể mình.
Cô dốc toàn lực khép chặt hai chân, đồng thời cũng thấy may khi hôm nay mình mặc quần jean loại ôm sát chứ không phải mặc váy như mọi khi, chỉ vén lên là lộ hết.
Nhưng tất cả những tính toán ấy, đứng trước sự chênh lệch sức lực quá lớn giữa nam và nữ, thì đều chẳng có ý nghĩa gì.
Chưa nói lúc trước Đinh Thịnh đã cố tính tách đùi cô ra để chen người vào.
Mặc dù lúc này Hiểu Nhu dốc toàn lực muốn khép lại, so với lực cánh tay rắn chắc được chứng minh từ những cơ bắp nổi cuồn cuộn kia, thì những nỗ lực của cô cũng không đem lại nhiều hiệu quả.
Và sự ngăn chặn, hạn chế của quần jean cũng chẳng được bao nhiêu.
Bàn tay da^ʍ dật của Đinh Thịnh thành công luồn vào giữa hai đùi mềm mại của Hiểu Nhu, mới sờ một cái đã ướt đẫm tay.
“Thật đúng là một con quỷ nhỏ dâʍ đãиɠ, ông đây mới mυ”ŧ vυ” cô em mấy cái mà cái lỗ nhỏ này đã ứa bao nhiêu nước rồi, vậy lát cho cô em ăn dươиɠ ѵậŧ lớn chẳng phải sẽ vắt khô động này của em à.”
Mức độ mẫn cảm của Hiểu Nhu làm Đinh Thịnh rất khoái trá, bàn tay không an phận đặt lên âm môi căng phồng, mài mạnh mấy cái.
Hắn ta mới sờ như vậy đôi ba lần đã không nhịn được nữa, tay vén mép qυầи ɭóŧ ướt nhầy sang một bên, ngón tay thô cắm vào trong lỗ nhỏ chặt khít.
“Ư… Ư…”
Bị dị vật xâm lấn, Hiểu Nhu tức thì trợn to hai mắt, dưới từng đợt tấn công của ngón tay thô ráp kia, đôi chân nõn nà của cô cứ giương cao dần.
(Đừng đào, đừng khoét vào nữa!)
Hiểu Nhu kêu gào trong lòng, nhưng Đinh Thịnh lại không thể nghe được tiếng lòng của cô, mà hắn ta cũng chẳng quan tâm đến điều đó.
“A… Ha… Đồ da^ʍ phụ này, động chặt quá đi, mới cho cô em ăn hai ngón tay đã không rút ra nổi nữa, đợi lát cho em ăn dươиɠ ѵậŧ chẳng phải sẽ cắn đứt gậy của ông đây à. Ôi chao … ôi… con nhỏ dâʍ đãиɠ này, thọc chết em luôn.”
Huyệt nhỏ non nớt và ấm áp trơn trượt khiến Đinh Thịnh chỉ mới cắm hai ngón tay vào đã sảng khoái kêu ầm lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận