Chương 360

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 360

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối thu, gió thổi tan mất chút nóng bức cuối cùng, xuyên qua khe cửa sổ, gió lùa vào nhẹ vén lọn tóc rối trên vai thiếu nữ.
Hiểu Nhu thuận tay vén tóc ra sau tai, co tay cố dùng cùi chỏ lau mồ hôi đầm đìa trên trán.
Cô nhấc người, ưỡn cái hông đã mỏi nhừ, nhìn quanh căn phòng chất đầy những bức tranh, mệt mỏi thở dài.
Hai ngày trước, thầy hướng dẫn của Hiểu Nhu đã tiết lộ cho cô một tin mới.
Trung tâm nghệ thuật của tỉnh sắp liên kết với những người có tiếng nói trong nghề để triển khai một hoạt động tuyển chọn tác phẩm cho triển lãm tranh.
Từ những họa sĩ có tiếng đến những người mới cầm cọ đều có thể tham gia, chỉ cần tranh của bạn có thể được chọn thì đều được gửi đến triển lãm tranh.
Hiểu Nhu cũng biết, trình độ của triển lãm lần này không nhỏ đâu, thầy hướng dẫn không muốn cô bỏ qua, cho nên mới nhắc nhở để cô chuẩn bị sàng chọn tác phẩm.
Chỉ có điều, dạo gần đây linh cảm của Hiểu Nhu giống như đang cạn dần, cầm cọ thử vẽ mấy bức đều không cảm thấy vừa ý.
Vì thế, Hiểu Nhu bắt đầu lo lắng và quyết định đổi một cách nghĩ khác.
Cô lật lại những tác phẩm mình khá hài lòng trước đó, chọn lấy vài cái khá nhất.
Hơn nữa, xem lại những tác phẩm trước mới phát hiện ra những yếu điểm của mình, từ đó có thể kích phát linh cảm mới.
Nhưng Hiểu Nhu không thể ngờ ‘hàng tồn kho’ của mình lại nhiều đến thế.
Mặc dù phải chọn giữa rừng tác phẩm này một hai bức làm ‘lớn diện tốt nhất cho mình’ nhưng đây cũng không phải chuyện đơn giản.
Hiểu Nhu chọn lựa một hồi nhưng vẫn không cách nào quyết định được, đành phải từ từ sàng chọn.
Trong đống tác phẩm cũ, có những bức cô vẫn còn nhớ kỹ, cũng có bức đã bị quên đi từ bao giờ, một lần nữa giở đến trông cũng có đôi phần lạ lẫm.
Cho đến khi Hiểu Nhu giở đến một bức tranh sơn dầu còn đang đặt trên giá vẽ nhưng đã bị phủ vải dính đấy bụi, cô nghĩ thật lâu cũng không thể nhớ nổi vì sao mình cần phải che đậy cho bức họa đó cẩn thận đến thế.
Lẽ nào đó không phải là một tác phẩm khiến cô hài lòng mà chỉ là một bức họa dở dang hay kém cỏi, bị cô bỏ xó đã lâu.
Nếu không, vì sao cô không hề nhớ được chút gì về nó?
Lòng nghi hoặc khôn cùng, Hiểu Nhu nhấc mảnh vải xám trắng phủ trên bức họa sơn dầu nọ.
Bụi tung lên dưới ánh mặt trời thành những hạt lấp lánh đẹp đẽ, nhưng cũng khiến Hiểu Nhu ngứa mũi không chịu nổi.
Nhưng từng mảng màu sắc vàng kim rực rỡ trên bức tranh lại khiến cô cố nén cảm giác muốn hắt hơi, sợ xúc phạm đến tác phẩm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận