Chương 362

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 362

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu luôn mỉm cười từ chối.
Cô đã sớm quen với việc đi khắp nơi sưu tầm phong cảnh, chút đồ này với cô chẳng đáng là gì.
Thực ra, vị chủ nhà hiếu khách đã sớm bố trí cho Hiểu Nhu một trợ thủ.
Chỉ có điều, Hiểu Nhu thật không dám sai sử anh ta.
Đó là một người đàn ông rất cao lớn.
Lần đầu nhìn thấy anh ta, Hiểu Nhu kinh ngạc đến độ tròn mắt nhìn.
Rốt cuộc cô cũng đã biết được cảm giác người thường đứng bên cạnh tuyển thủ Diêu Minh (cầu thủ bóng rổ, cao 2.3m) là thế nào.
Nhất là với kiểu người nhỏ nhắn như Hiểu Nhu, đứng cạnh anh ta chẳng khác nào người lùn đứng với giống người phát triển quá mức.
Cô phải ngẩng đầu lên mới thấy rõ mặt người nọ.
Hình thể chênh lệch quá lớn khiến Hiểu Nhu nảy sinh nỗi sợ hãi theo bản năng với người nọ.
Dù cô mặt tròn cũng đã nói nếu có việc gì thì cứ tìm người đó, nhưng Hiểu Nhu vẫn cứ cố gắng hết sức để không phải ‘đυ.ng’ tới anh ta.
Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao lại có người mắc chứng sợ hãi vật quá lớn, loại cảm giác bị áp bách này thật không đùa được.
Hẳn cũng đã nhận ra nỗi sợ của Hiểu Nhu, cô mặt tròn bèn giới thiệu qua về thân phận anh ta.
Vì nơi này đất rộng nhiều việc, hai vợ chồng cô lo không xuể, cho nên mới thuê người thanh niên này tới trông coi và làm việc đồng áng.
Trừ ba bữa cơm ăn cùng vợ chồng họ, bình thường anh ta không ở cùng, buổi tối còn cần đi tuần quanh đồng, cho nên tranh thủ ngủ luôn ngoài lán.
Trước kia, hai vợ chồng người quản lý cũng vì thấy sức vóc anh ta hơn người, có tính đe dọa cực cao nên mới thuê anh ta.
Người này làm việc cũng nhiệt tâm, không phụ lòng mong đợi của vợ chồng quản lý nông trang.
Cô quản lý mặt tròn kia chỉ giới thiệu qua loa nhưng trong đầu Hiểu Nhu lập tức liên tưởng tới một cụm từ vô cùng mang cảm giác thời lớn và giai cấp:
Đó chẳng phải ‘địa chủ’ cùng ‘đầy tớ’ sao?
Khụ khụ, thôi, ở đây người ta thuê lao động hợp pháp, tiền cũng trả sòng phẳng đâu ra đó, không phải kiểu quan hệ bóc lột ác liệt.
Nhưng mối quan hệ trong trường hợp này lại cứ nồng đậm cảm giác đặc biệt như thế đó, khiến cho Hiểu Nhu mỗi lần thấy ‘người khổng lồ’ kia thì trong đầu cứ bồi hồi hai chữ ‘đầy tớ’, mấy lần suýt thì gọi ra tiếng.
Xét thấy ‘đầy tớ’ này đem lại ấn tượng quá sâu cho người khác chỉ với vóc dáng đặc biệt của mình, ta cũng nên thông cảm vì sao suốt mấy ngày đầu, điều duy nhất Hiểu Nhu nhớ được về anh ta chỉ là đặc điểm ‘cao to’, những ấn tượng khác đều vô cùng mờ nhạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận