Chương 364

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 364

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu đi xem hội một lát đã cảm thấy nơi này quá ồn, bèn không quấy rầy ngày hội của người ta nữa, một mình trở về nghỉ ngơi.
Thôn tổ chức xem kịch, gần như tất cả mọi người trong thôn đều đến xem, cho nên đường về dọc đồng ruộng yên tĩnh khác thường.
Hiểu Nhu chậm rãi đi trên con đường hẹp, nghe tiếng đế giày của mình nghiền lên đá sỏi vụn dưới chân.
Thế rồi dần dần, cô nghe thấy một tiếng bước chân không thuộc về mình.
Ngay từ đầu, Hiểu Nhu không nghĩ nhiều.
Chỉ có điều, khi cô nhận ra tiếng bước chân đó như bóng với hình cùng cô.
Cô đi nhanh thì nó nhanh, cô chậm lại nó cũng chậm lại.
Song khi quay đầu về sau cố gắng tìm kiếm, Hiểu Nhu lại chỉ thấy một màn đêm đen đặc, không thấy bất cứ thứ gì khác thường.
Hiểu Nhu từ từ căng thẳng dần.
Nỗi sợ làm cô không tự chủ được đôi chân, bắt đầu chạy.
Và cô nghe thấy tiếng bước chân kia cũng dồn dập theo.
Có người cố ý đi theo cô! Hiểu Nhu có thể chắc chắn điều này.
Cô không dám quay đầu lại lần nữa, chỉ cố gắng chạy nhanh hơn, nhanh hơn chút nữa.
Nhưng tiếng bước chân kia đã thay đổi nhịp, càng lúc càng gần cô hơn, gần hơn chút nữa, và gần như sát ngay sau lưng cô.
Bất thình lình, một bàn tay vươn tới, tóm lấy cánh tay Hiểu Nhu.
Hiểu Nhu giật bắn người, đang định hét ầm lên thì một bàn tay khác đã bụm chặt miệng cô.
Bàn tay này lớn đến độ gần như che hết nửa dưới mặt cô rồi.
Bàn tay đang tóm cánh tay Hiểu Nhu lướt qua thân thể cô, giật mạnh một cái, siết chặt quanh eo cô, Hiểu Nhu bị bế bổng lên.
Cứ thế, Hiểu Nhu bị người ta bế ngang thân, chân treo lơ lửng.
Cô hoảng loạn đá lung tung cũng không khiến người kia mệt nhọc buông cô ra, bàn tay đang bịt miệng cô cũng cứng như sắt thép.
Hiểu Nhu trợn trừng mắt nhìn mình bị mang đi xa dần khỏi con đường trở về, và chìm vào trong bóng tối.
“Huỵch!”
Hiểu Nhu bị ném phịch xuống đất khi đã bị khiêng lâu đến mắt hoa đầu choáng, còn chưa hiểu mình bị người đàn ông nọ mang tới chỗ nào.
Va chạm bất ngờ khiến cô váng mắt, tầm nhìn chợt thấy một khoảng không đầy sao lộng lẫy.
Nhưng Hiểu Nhu lúc này thật chẳng có tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp của bầu trời, một giây sau, tầm mắt của cô đã bị ngăn cách với ánh sáng.
Một khoảng tối lớn bao phủ lấy cô, che giấu cô trong bóng đêm mịt mùng.
Bàn tay vừa nhấc khỏi miệng Hiểu Nhu chưa cho cô cơ hội thở dốc và kêu cứu lại đã niêm phong miệng cô lại, dập tắt hi vọng cuối cùng của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận