Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có, một tuần trước đập chứa nước ở thượng du mở van xả nước, cá cũng đi the0 bơi tới đây.”
Đôi mắt Tống Diễn khẽ đảo, nhìn thấy rổ hoa hồng của cô thì hỏi “Đây là muốn làm gì?”
“Mứt hoa hồng, anh từng bánh hoa tươi chưa? Em muốn thử xem.”
“Từng ăn ở Vân Nam.” Khóe miệng Tống Diễn nhếch lên, đôi mắt phía sau thấu kính sáng ngời tỏa sáng “Từ nhỏ Diệu Diệu đã thí¢h nấu ăn à?”
“Vâng, bởi vì cha em là đầu ßếp, khi ăn cơm luôn không ở nhà, công việc của mẹ em cũng bận rộn, cho nên từ nhỏ đã phải học chiếu cố dạ dày của mình.”
Tống Diễn cười “Xem ra em chiếu cố rấtkhá.”
Lâm Diệu Diệu cúi đầu không nói, cô nghĩ mình cũng không mập, chẳng qua ngực hơi to một chút.
Nghe anh ta nói như thế, trái lại có chút ngượng ngùng.
Cô vừa định nói gì đó, ánh mắt nhìn xuống phía dưới, lại đột nhiên nhìn lên.
“Học trưởng, hình như có cá cắn câụ”
“Vậy sao?” Tống Diễn xoay người kéo, nhưng cần câu hơi cong, rõ ràng là phân lượng của con cá này không nhỏ.
“Diệu Diệu, mau tới giúp đỡ.”
Lâm Diệu Diệu tới gần anh ta, đôi tay nắm lấy cần câu, hai người cùng nhau dùng sức kéo.
Chỉ thấy dây câu cá nhộn nhạo, ghim chặt một con cá to.
Một con cá tươi này, đối với người cách ly mà nói, không thể nghi ngờ là món quà tốt nhất.
Tống Diễn nghiêng đầu “Xem ra tối nay có thể thêm đồ ăn.”
Cách quá gần, anh ta vừa quay đầu, chóp mũi của hai người cọ xát nhau, cả hai lập tức ngây ngẩn cả người.
Lần đầu tiên cách nhau gần như vậy, lúc này Lâm Diệu Diệu mới phát hiện, đồng tử của Tống Diễn màu nâu thẫm, lông mi cũng rấtdày.
Chóp mũi cao thẳng, xúc cảm cọ qua mềm như 🐤 bay lướt qua.
Rõ ràng như tơ liễu bay múa, nhưng giống như có một ít cọ tới trái tim, có chút ngứa ngáy, câu đến đầu ngón tay người ta tê dại.
Lâm Diệu Diệu lấy lại tinh thần, tránh đôi mắt anh ta.
Cô phát hiện tay mình còn nắm lấy cần câu, đuôi ngón tay hai người còn chạm vào nhaụ
Loại ý nghĩ tê dại này càng thêm rõ ràng, từ đầu ngón tay len lỏi đến toàn thân, cô bắt đầu miệng đắng lưỡi khô.
Lâm Diệu Diệu buông tay, lùi về sau một bước, cô liếm môi “Em đi về trước.”
Ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm môi cô, nhìn cái lưỡi màu hồng nhạt lướt qua, đôi mắt thâm trầm.
“Được rồi, anh lại câu thêm một lát, có nhiều thì nuôi mấy ngày.”
Lâm Diệu Diệu trở lại biệt thự, trái tim còn đập thình thịch.
Màu sắc đôi mắt của ts như hổ phách, lại như tia sáng lưu chuyển, cái mũi cũng cao thẳng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận