Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang cá nhân của Tần Mặc Thâm gần như không có bất cứ tuyên bố gì, chỉ có mấy thông báo văn kiện luật sư, đều liên quan tới công việc, càng như là cảnh cáo người nào đó.
Cuộc sống của anh ta cách cô quá xa, cô chỉ nhìn lướt qua, lại mở trang cá nhân của Hứa Tắc Ngôn.
Cô cảm thấy đây là lần đầu tiên mình cách anh ta gần như vậy, Hứa Tắc Ngôn không thiết lập thời gian, cô kéo xuống dưới nhìn.
Anh ta không lộ mặt, cũng không thường đăng ảnh, Lâm Diệu Diệu lật xem một năm trước, có ảnh chụp một con mèo.
Con mèo nhỏ màu vàng, bức thứ nhất là dáng vẻ nó bẩn thỉu, sau đó thì sach sẽ hơn nhiềụ
Còn có một bức ảnh dường như là được Hứa Tắc Ngôn ôm vào tɾong lòng, góc độ ảnh chụp có thể thấy cằm anh, kho”e miệng hơi nhếch lên.
Trái tim của Lâm Diệu Diệu như được tình cảm dịu dàng lấp đầy, giống như muốn tràn ra tới tim đập nhanh.
Ảnh chụp này chỉ có hai chữ đi kèm, Quả Quả.
Tay cô nhẹ nhàng chạm vào gương mặt con mèo nhỏ, đôi mắt sáng ngời to tròn.
“Hóa ra hiện giờ mày tên là Quả Quả sao?”
Phát hiện Quả Quả, là khi mới khai giảng lớp 12, chỗ tiểu khu kiểu cũ trên đường Lâm Diệu Diệu về nhà sẽ đi qua.
Có một đoạn đường, đều là dây mây bò đầy giá gỗ.
Giữa hè, lá cây xanh mướt đến tỏa sáng, thỉnh thoảng đi ngang qua nghe thấy tiếng gió nhẹ thổi qua, vang sàn sạt.
Ngày đó cô nghe được tiếng vang khác biệt, khi ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc thấy được một con mèo nhỏ nắm lấy dây đằng, lắc lư giống như cúi chào thụ
Cô nhìn kỹ, là dây mây quấn lấy móng vuốt của nó.
Cô luôn thí¢h mèo, nhưng tɾong nhà không cho nuôi mà thôi.
Lâm Diệu Diệu giơ tay đỡ con mèo nhỏ, đợi nó giãy dụa ra xong thì rơi vào lòng bàn tay cô, kêu to một tiếng me0 với cô.
Con mèo nhỏ màu vàng khịt mũi, ngây thơ đáng yêụ
Cô không nhịn được cười hỏi “Đói bụng chưa?”
Cô đặt nó xuống mặt đất, lấy một cái xúc xích cá tuyết ra, bóc vỏ cho nó.
Dường như con mèo nhỏ rấtđói bụng, há miệng ăn ngấu nghiến, Lâm Diệu Diệu nhìn dáng vẻ của nó thì cau mày.
“Ăn chậm một chút.”
Chỗ rẽ phía trước có một cửa hàng tiện lợi, cô chạy tới mua sữa bò và nước, dùng hộp cơm một lần, lại vòng trở về.
Lúc này, trước người con mèo nhỏ có một người.
Anh ta ngược chiều ánh sáng, quang ảnh loang lổ lưu chuyển trên người anh ta, áo sơmi màu trắng nhiễm ánh mặt trời, giống như đang nhảy múa.
“Không được ăn thứ này, quá nhiều muối.”
Giọng nói lạnh lùng, giống như khối băng va chạm thủy tinh, dễ nghe êm tai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận