Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lâm Diệu Diệụ”
Giọng nói lạnh lùng lộ ra mấy phần quen thuộc, khiến cô lập tức nâng mắt.
Mắt trái màu nâu nhạt, mắt phải màu đen nhạt, màu mắt không giống nhaụ
Tay anh ta cắm vào tɾong túi quần, biểu cảm nhàn nhã.
Là Hứa Tắc Ngôn.
“Anh muốn nói chuyện với em.”
Một tay khác của Hứa Tắc Ngôn chống lên vách tường, ngón tay khớp xương rõ ràng, giống như thêm một tầng ánh sáng ngọc, từng ngón tay mảnh khảnh thon dài.
Anh ta im lặng nhìn cô, lọn tóc đen nhánh rủ giữa trán, khiến đôi mắt phải trở nên đậm màu hơn.
“Em…” Lâm Diệu Diệu từ chối the0 bản năng “… Không có chuyện gì để nói.”
Hứa Tắc Ngôn hơi nhíu mày “Sao em biết anh muốn nói gì với em?”
“Em tới đây là ngoài ý muốn, em căn bản không biết anh ở đây.” Lâm Diệu Diệu bật thốt lên.
Hứa Tắc Ngôn giật mình, im lặng một lát “Anh không có ý đó.”
Lâm Diệu Diệu cúi đầu “Em phải về phòng.”
Anh ta cụp mắt nhìn cô, từ góc độ của anh ta vừa vặn thấy mấy sợi tóc rủ xuống cái cổ tuyết trắng, trắng đen phân rõ, tɾong lòng anh ta xao động.
“Khoan hãy đi.” Anh ta cúi đầu khẽ nói, giọng nói khàn khàn một cách kỳ lạ.
Cả trái tim của Lâm Diệu Diệu đều nhảy lên kịch liệt, cô để sách trước người, che đi mặt mình.
“Em còn phải trở về đọc sách…”
Hứa Tắc Ngôn nghe thấy giọng nói yêu kiều của cô, trái tim đột nhiên mềm xuống “Em đi cùng anh tới phòng dương cầm, chỉ một lát thôi.”
Khi hai người đang giằng co, cửa một căn phòng mở ra.
Lục Kiêu đi ra, nhìn thấy dáng vẻ của hai người anh ta sửng sốt một lát.
Lục Kiêu đi tới bên cạn♄ Lâm Diệu Diệu, thấy Hứa Tắc Ngôn đang kéo tay cô thì hỏi “Làm sao vậy?”
Hứa Tắc Ngôn rút tay về, đứng thẳng người “Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”
Lâm Diệu Diệu dịch tới phía sau Lục Kiêu “Lục Kiêu, tôi muốn xuống lầụ”
Ánh mắt Lục Kiêu nhìn phía sau, lại chậm rãi dời về, nhìn gương mặt Hứa Tắc Ngôn, ánh mắt hai người chạm nhaụ
“Hai người quen nhau à?”
Hứa Tắc Ngôn mím môi “Chúng tôi…”
“Tôi không quen biết anh ấy.” Lâm Diệu Diệu cao giọng cắt ngang lời anh ta nói.
Hứa Tắc Ngôn kinh ngạc nhìn Lâm Diệu Diệu, thấy cô quay mặt sang chỗ khác, tránh né tầm mắt anh ta.
Lục Kiêu còn đang cười mỉa một tiếng, một tay anh ta ôm lấy bả vai của Lâm Diệu Diệu, che chở cô, đi qua bên cạn♄ Hứa Tắc Ngôn.
“Nhường một chút.”
Bả vai của Hứa Tắc Ngôn bị cánh tay Lục Kiêu đụng phải một cái, hơi nghiêng đi, lại h0àn toàn xoay người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận