Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rất xin lỗi.” Anh ta nhẹ giọng nói, đôi mắt màu nâu thẫm nhìn về phía cô dịu dàng như nước.
Lâm Diệu Diệu nín thở, đắm chìm tɾong ánh mắt dịu dàng của anh ta.
Anh ta lại hỏi cô “Đau không?”
Cô lắc đầu, muốn thả lỏng cơ thể của mình “Có chút trướng.”
Tống Diễn nghe thấy thế cười “Trướng như thế nào?”
Bàn tay anh ta chậm rãi di chuyển, nhiệt độ nóng bỏng làm nóng da thịt của cô, đè trên bụng của cô.
Bỗng nhiên anh ta hít sâu một hơi, đong đưa vòng e0, thẳng tiến về phía trước hết lần này tới lần khác, giống như côn thịt phá vỡ mật đảo mọng nước, đầy nước sốt đầm đìa chảy ra.
Cô nghe thấy rõ tiếng nước vang lên, gương mặt hơi ửng hồng, hơi thở trở nên dồn dập.
“Là trướng như vậy ư?”
Ánh mắt Tống Diễn nhìn xuống dưới, nhìn nhục hành đỏ sẫm của mình đang thẳng tắp thẳng tiến, mở ra cửa huyệt hồng nộn kiều diễm.
Anh ta nhìn yết hầu nhúc nhích, ͼhân mày hơi cau lại, giống như đang kìm nén gì đó.
Bỗng nhiên côn thịt đẩy ma͙nh về phía trước, quy đầu thô to trực tiếp chạm vào chỗ sâu nhất, lấp đầy bên tɾong cô.
“Ừm… Học trưởng…” Cô bất lực mà khom lưng, bộ ngực đầy đặn lắc lư.
Anh ta không ngừng thở dốc, vòng e0 đưa đẩy, côn thịt thô cứng bắt đầu chậm rãi xoay tròn.
Khe rãnh phía dưới quy đầu cọ ma͙nh thịt mềm, chậm rãi căng huyệt thịt của cô.
Anh ta nghiêm túc nhìn cô hỏi “Hay là trướng như thế này?”
Anh ta cố ý.
Nhưng cô chỉ có thể nhẹ giọng thở dốc, đôi mắt lệ nóng lưng tròng, không ngừng hít sâu, h0àn toàn không thể đáp lại câu hỏi của anh ta.
Cơ thể cô bị anh ta cọ mềm nhũn, huyệt thịt bị căng tới toan trướng, cả cột sống bắt đầu tê dại.
Cô kho” nhịn mà rên ɾỉ, ngón tay nắm lấy rìa bàn đang run rẩy, vất vả lắm mới phát ra âm thanh “Học trưởng…”
Cô do dự một lát, lại nhẹ giọng gọi tên anh ta “Tống Diễn.”
“Ngoan.”
Anh ta cúi đầu hôn bụng nhỏ của cô, môi lưỡi mềm mại liếm láp sach sẽ chút rượu vang đỏ còn sót lại.
Cô bị liếm cả người mềm nhũn, sảng khoái đến mức tận cùng, mu bàn ͼhân căng cứng, lại kho”c ra lần nữa
“Học trưởng, học trưởng.”
“Ừm, Diệu Diệu thật ngoan.”
Dường như anh ta rấtthí¢h cô gọi như thế, không nhịn được khen.
Khi anh ta ngẩng đầu lên, sợi tóc ẩm ướt lướt qua da thịt bóng loáng của cô, xúc cảm tinh tế khiến cô không nhịn được rung động.
Cô nâng người lên nhìn, chỉ thấy anh ta đứng ở giữa hai ͼhân cô, hơi cúi đầụ
Sợi tóc bị mồ hôi tẩm ướt hơn nửa, ngọn tóc ẩm ướt buông xuống giữa trán, có vẻ nội liễm còn gợi cảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận