Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô làm điểm tâm ngọt, có lẽ giống như người cô.
Anh ta cảm thấy mình dần hiểu cô một chút, một cô gái tinh tế còn săn sóc.
Hứa Tắc Ngôn ở trước mặt, không hiểu sao Lâm Diệu Diệu lại tâm hoảng ý loạn, đành phải há miệng nhỏ ăn mì.
Anh ta im lặng nhìn cô cúi đầu, tóc đuôi ngựa vểnh cao, ngọn tóc mềm mại xõa xuống cái gáy trắng nõn.
Gió bên ngoài ban công thổi vào, có mấy sợi tóc xõa xuống gò má cô, thỉnh thoảng lại lay động.
Bỗng nhiên anh ta vươn tay tới.
Tim Lâm Diệu Diệu đập lỡ một nhịp, ngơ ngẩn nhìn tay anh ta vén sợi tóc của cô ra sau tai.
Ngón tay hơi ấm áp lướt qua gò má, giống như mỗi lần cô ảo tưởng, kích khởi nốt nhạc đột nhiên vang lên tɾong lòng cô.
Khi thì cao, khi thì trầm thấp, lúc này là nhẹ nhàng nâng lên, giống như ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dương cầm.
Tai cô lập tức nóng lên, một chút đỏ bắt đầu lan tràn.
Giọng nói của anh ta rấtnhẹ, còn nhẹ hơn gió “Thiếu chút nữa ăn vào miệng.”
Tay cầm đũa của Lâm Diệu Diệu dừng lại, cô nhìn lướt qua, cảm thấy hốc mắt chua xót muốn mạng, nước mắt trào ra lần nữa.
Hóa ra tới gần anh ta, chỉ tɾong nháy mắt có thể khiến cô h0àn toàn thể nghiệm được loại tư vị chua chua ngọt ngọt.
Giống như một quả chanh cắt ra, mới đầu chỉ cảm thấy chóp mũi đau xót, nhưng nếu bạn vẫn luôn nhìn nó, rấtnhanh ngay cả đôi mắt bạn cũng h0àn toàn chua lên, chát đến phát trướng.
Một giọt nước mắt từ kho”e mắt cô chảy ra, nhẹ nhàng chảy xuống.
Hứa Tắc Ngôn không biết phải làm sao vươn ngón tay ra, muốn lau giúp cô nhưng không dám laụ
“Em đừng như vậy…” Anh ta rấtbất đắc dĩ, nhưng dường như không tức giận.
Anh ta im lặng một lát, mới nhỏ giọng nói một câu “Điểm tâm ngọt hôm nay là gì?”
Lâm Diệu Diệu khịt mũi, cắn môi dưới “Bánh brownie socola.”
“Brownie.” Anh ta nhẹ giọng nói một câu, lại nói “Hay là để anh làm?”
Cô nín kho”c, im lặng nhìn anh ta một cái, muốn nói lại thôi.
Hứa Tắc Ngôn nhếch miệng, nở nụ cười đầy ẩn ý “Em ở bên cạn♄ chỉ đạo.”
Lâm Diệu Diệu bị nụ cười trên mặt anh ta làm cho giật mình, nhanh chóng cúi đầu ăn mì.
Kéo sợi phô mai, nước sốt thơ๓ nồng quậy vào nhau, vô cùng ngon miệng.
Anh ta nghiêm túc nhìn cô, lại mở miệng “Em ăn từ từ thôi, anh không vội.”
Chiều hôm đó, không có người nghe được tiếng khúc dương cầm, nhưng tiếng đàn mỹ diệu lại yên lặng hiện ra tɾong lòng hai người dưới lầụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận