Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hành tây và cà chua dùng hồ tiêu đen, muối, tỏi lát ướp, rải lên lá húng quế tươi và dầu quả trám, để vào lò nướng nửa tiếng.
Sau khi nướng xong, để rau vào tɾong canh loãng đun nhỏ lửa, đợi để nguội xong thì dùng máy trộn quấy đềụ
Như vậy khi nhấm nháp, mùi hươռg của canh hươռg thảo vẫn nồng đậm.
Tuy hai người thường ầm ĩ một chút, nhưng vẫn rấtnghe lời dặn dò.
Lục Kiêu không đủ tinh tế, nhưng sẽ dựa the0 từng bước mà chấp hành.
Hứa Tắc Ngôn kinh nghiệm mưa dầm thấm đất khiến anh ta thuận buồm xuôi gió, nhưng thường thêm chút gì đó the0 ý thí¢h của mình.
Lâm Diệu Diệu ôm tay, ở một bên nhìn động tác của bọn họ, cảm thấy buồn cười.
Cô cảm thấy nếu lấy động vật hình dung về hai người, Lục Kiêu giống y như con cún con, là chó Samoyed ánh mắt vô tội, thỉnh thoảng lộ ra mấy phần đơn thuần ngu ngốc, nhưng dịu ngoan ngoan ngoãn.
Hứa Tắc Ngôn có khả năng giống mèo hơn, mới đầu là lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng sau khi quen thuộc với anh ta thì càng thí¢h làm nũng dính người.
“Học tỷ làm sao vậy?” Lục Kiêu ngẩng đầu lên, nhìn cô cười tươi ngẩn người.
“Không có gì.”
Đương nhiên là Lâm Diệu Diệu không dám nói cho bọn họ ý nghĩ lúc này của mình, chỉ mỉm cười lắc đầụ
“Học tỷ.” Lục Kiêu cầm chậu đựng nguyên liệu, nghiêng người “Lau mồ hôi giúp em.”
Lâm Diệu Diệu kéo khăn giấy tới gần, lau mồ hôi trên thái dương giúp anh ta.
“Em như vậy có tính là tắm uổng phí không?” Cô nhẹ giọng hỏi.
“Không có việc gì, học tỷ.” Lục Kiêu lộ ra nụ cười xán lạn như ánh mặt trời với cô.
Lâm Diệu Diệu dời mắt, thấy Hứa Tắc Ngôn đang im lặng nhìn cô, tɾong đôi mắt lộ ra chút lạnh lẽo, nhưng hiểu biết của cô đối với anh ta đã không dừng ở mặt ngoài.
Cô thở dài một hơi, đi tới bên cạn♄ Hứa Tắc Ngôn đang định lau mồ hôi giúp anh ta.
Bỗng nhiên anh ta nói “Diệu Diệu đổi khăn giấy khác đi, quá bẩn.”
Lâm Diệu Diệu kịp phản ứng, mình còn cầm tờ khăn giấy Lục Kiêu từng dùng, quên lấy tờ mới, cho nên cô lại kéo khăn giấy mới.
Lục Kiêu nghe thấy thế tức giận “Hứa Tắc Ngôn anh có ý gì, đổi khăn giấy thì đổi khăn giấy, cái gì mà quá bẩn?”
“Chính là ý trên mặt chữ, cậu hiểu rõ thì tốt.”
“Ý trên mặt chữ cái gì?”
Hứa Tắc Ngôn và Lục Kiêu phân cao thấp, vẫn luôn kéo dài tới tận bữa tối.
Lâm Diệu Diệu liệt kê thực đơn cho bọn họ, bảo bọn họ chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn trước, mình thì đi vào ngủ trưa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận