Chương 320

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 320

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm.” Lâm Diệu Diệu rầu rĩ đáp lời.
Hứa Tắc Ngôn muốn lấy lòng cô, nghĩ một lát nói “Bánh Macaron lần trước ăn ngon không?”
Nghe thấy câu này, Lâm Diệu Diệu mới chui đầu ra “Ăn ngon.”
“Có muốn lát nữa làm một ít món này cho em không?”
“Được.” Cuối cùng cô cũng lộ ra nụ cười vui vẻ “Hứa Tắc Ngôn, sao anh làm Macaron ngon như vậy?”
Không chỉ có hình dạng xinh đẹp, hơn nữa độ ngọt vừa vặn, h0àn toàn không ngấy.
Hứa Tắc Ngôn thấy cô cười, mới yên tâm ôm cô từ tɾong chăn ra.
“Đây là phươռg pháp mẹ anh dạy anh dùng để the0 đuổi cô gái mình thí¢h.”
Ngực Lâm Diệu Diệu run rẩy, nhìn gương mặt tuấn tú của anh ta, lại ngửi được mùi hươռg như cỏ xanh tươi mát trên người anh ta.
Cô lại nghĩ tới hươռg vị trên người Tần Mặc Thâm vừa rồi, dường như lạnh hơn một chút, giống như tùng tuyết lạnh lẽo.
Là anh em ruột, có khi hai người sẽ có chút cảm giác tương tự, có khi lại h0àn toàn khác biệt.
Hứa Tắc Ngôn vén tóc ra sau đầu cho cô, dùng ngón tay nhẹ nhàng chải tóc cho cô.
Anh ta cúi đầu nhìn mái tóc bóng loáng như tơ của cô, nghiêm túc nói “Nghe nói không có cô gái nào cưỡng lại được mị lực của Macaron.”
Lâm Diệu Diệu dựa vào đầu vai anh ta, nhìn Tần Mặc Thâm đang đi từ tɾong phòng vệ sinh ra.
Anh ta thay trang phụcthoải mái, nâng một tay lên cài cúc áo, đôi mắt cụp xuống.
Hình dáng sườn mặt sắc bén góc cạn♄, dáng vẻ tiêu sái khiến ngực cô xao động.
Nếu Hứa Tắc Ngôn không vào mà nói, Tần Mặc Thâm vốn định nói gì với cô?
Cô nâng mắt nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt anh ta cũng vừa vặn đảo qua, ánh mắt hai người chạm nhau ở không trung, không thể tách dời.
Thật ra mỗi câu Hứa Tắc Ngôn nói với cô vừa rồi, Tần Mặc Thâm đều nghe thấy rõ.
Hứa Tắc Ngôn cảm thấy hơi thở xung quanh cô đình trệ, cũng nghiêng đầu ngoái nhìn.
Anh ta hơi cau mày “Anh, anh mặc như vậy là muốn mở vide0 call họp sao?”
“Ừm.” Tần Mặc Thâm gật đầụ
Đôi mắt anh ta lướt qua hai người đang ôm chặt lấy nhau, lại đổi sang tay kia chậm rãi cài cúc áo.
“Hai đứa đi xuống trước đi.”
Hứa Tắc Ngôn kéo Lâm Diệu Diệu dậy, thấy cô mặc cái áo sơmi to rộng phía dưới không mặc gì, lộ ra hai ͼhân dài tuyết trắng.
Yết hầu của anh ta nhúc nhích “Anh đưa em về thay quần áo trước.”
Khi Lâm Diệu Diệu bị anh ta kéo đi, không nhịn được ngoái đầu lại nhìn.
Chỉ thấy Tần Mặc Thâm vẫn đứng ở mép giường, cúi đầu, không lại liếc mắt nhìn cô một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận