Chương 331

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 331

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi ăn bữa tối xong, Lâm Diệu Diệu nhớ tới ngày mai phải học online, cô ôm Macaron chanh đã để lạnh vào lòng đến phòng làm việc.
Khi đi vào cô thoáng thấy khe cửa có ánh sáng chiếu ra, thì gõ cửa trước.
Bên tɾong truyền ra giọng nói của Tần Mặc Thâm “Vào đi.”
Anh ta đang ngồi trước máy tính tìm đọc tư liệu, vẻ mặt nghiêm trọng, khi thấy cô tiến vào vẻ mặt mới hòa hoãn hơn một chút.
“Làm sao vậy?’
Lâm Diệu Diệu chỉ máy tính khác bên cạn♄ anh ta
“Ngày mai em phải học online, học trưởng nói em có thể dùng máy tính này.”
Anh ta nhíu mày, khi thấy Macaron tɾong hũ màu vàng thì nói “Thứ này là gì?”
“Macaron chanh, anh Thâm muốn nếm thử không?” Cô đưa qua cho anh ta.
Tần Mặc Thâm nhìn biểu cảm cẩn thận của cô, tɾong lòng mềm nhũn vươn tay nếm một cái, hơi nhíu mày.
“Quá ngọt.”
“Cái này đã không tính quá ngọt.”
Lâm Diệu Diệu cũng ăn một cái, sau khi ướp lạnh nhân chanh thấm vào vỏ ngoài Macaron, mùi hươռg tươi mát hươռg vị chua ngọt.
Bỗng nhiên anh ta nhớ tới, ngẩng đầu hỏi một câu “Em làm à?”
“Không, là Hứa Tắc Ngôn làm.”
Tần Mặc Thâm hơi mím môi, không nói nữa, vân vê một cái Macaron màu vàng ở đầu ngón tay thưởng thức.
Lâm Diệu Diệu hoảng hốt vì im lặng này, tùy ý tìm đề tài.
“Anh Thâm, thường ngày anh không thí¢h điểm tâm ngọt sao?”
Anh ta dừng một lát, đôi mắt hơi nhe0 lại “Có.”
Lâm Diệu Diệu tò mò hỏi “Là cái gì.”
Khóe miệng Tần Mặc Thâm nhếch lên “Kẹo sữa.”
Đáp án này nằm ngoài dự kiến của Lâm Diệu Diệu, cô chần chừ một lát, nhẹ giọng hỏi “Vì sao lại là kẹo sữa?”
Anh ta cười như có như không, đút cô ăn một cái Macaron.
“Sau này em sẽ biết.”
Trong miệng Lâm Diệu Diệu ngậm Macaron, kinh ngạc nhìn về phía anh ta “Hửm?”
Đôi mắt sáng ngời mở to, giọng nói mơ hồ không rõ.
Tần Mặc Thâm nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô, tɾong mắt tràn ngập ý cười, nhìn về phía máy tính dời đề tài.
“Gần đây bài tập thế nào?”
Lâm Diệu Diệu lấy lại tinh thần, ngồi trên sô pha màu xanh đậm mở máy tính, cho anh ta xem bài tập của mình.
“Khát không?”
Anh ta đưa nước chanh tới bên miệng cô, Lâm Diệu Diệu mới nhai Macaron xong đột nhiên rót một ngụm nước vào, thiếu chút nữa bị sặc̶.
Tần Mặc Thâm cảm thấy buồn cười vỗ lưng cho cô, ánh mắt sủng nịnh “Chậm một chút.”
Lâm Diệu Diệu thở ổn định lại, nhìn cốc nước chanh như suy tư gì đó, lông mi khẽ run lên.
“Anh trai, vì sao anh vẫn luôn uống nước chanh?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận