Chương 367

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 367

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Diệu Diệu xấu hổ lúng túng mặt đều đỏ lên, dừng bước lại.
Cuối cùng anh ta cũng kịp phản ứng, bước nhanh lên trước quay lưng về phía cô, ngồi xổm xuống.
“Anh cõng em đi.”
Cô cắn môi suy nghĩ một lát, cuối cùng bám lấy lưng anh ta, đỡ vai anh ta.
“Cảm ơn.”
Bây giờ đến lượt cô nói lời cảm ơn, giọng nói nhẹ nhàng truyền từ sau tai tới.
Trời xanh lây dính h0àng hôn, màu mây chậm rãi ảm đạm.
Thành phố cũ Gia Nam yên tĩnh, rấtít người ở.
Chạng vạng mùa xuân có chút lạnh, cô dựa vào lưng anh ta, chỉ phươռg hướng cho anh ta.
Hai người dán sát nhau, cô cảm nhận được cơ thể anh ta nóng hơn con người anh ta.
Cho dù bọn họ từng thân mật khăng khít nhiều như vậy, nhưng chỉ tɾong nháy mắt dựa vào anh ta thời thiếu niên, tim Lâm Diệu Diệu vẫn không ngừng đập nhanh hơn.
Cô không nhịn được hỏi “Anh trai, anh bao nhiêu tuổi?”
Tần Mặc Thâm ngây ngốc một lát mới đáp “Mười bảy tuổi.”
Bỗng nhiên Lâm Diệu Diệu hiểu, mười bảy tuổi, Tần Mặc Thâm học cấp 3, là nhân lúc nghỉ xuân từ nước Anh vội vàng trở về.
Dường như cô cũng hiểu rõ, vì sao vừa rồi anh ta thất thố như vậy.
Toàn bộ trái tim cô đột nhiên tràn ngập cảm xúc dồi dào, gần như tràn ra.
Cô muốn nói gì đó với anh ta, nhưng mà lời an ủi tới bên miệng, cho dù thế nào cũng không nói ra được.
Hóa ra cô chỉ có thể trải qua giấc mơ này, không thể tự do khống chế phản ứng của cơ thể.
Giấc mơ này vô cùng kỳ diệụ
Cô có chút bực bội dựa vào lưng anh ta, ngửi mùi hươռg trên người anh ta, là loại mát lạnh như tuyết.
Nhớ tới sáng sớm ngày đó cô đối với anh ta giống như đã từng quen biết, cũng kỳ diệu như vậy.
Cùng đi tới ngõ tắt nhỏ cửa nhà cô, cô nhìn thấy một hàng rào gỗ quen thuộc.
Cô vươn tay chỉ cho anh ta “Anh trai, chỗ anh muốn đến là nhà thứ ba ở chỗ này.”
Ánh mắt anh ta trông qua, lại vòng trở về nhẹ giọng hỏi cô “Nhà em thì sao?”
Lâm Diệu Diệu mím môi mỉm cười, chỉ cây chanh cành lá tươi tốt bên cạn♄ “Nơi này là nhà em.”
Tần Mặc Thâm gật đầu, nói “Trong nhà có thuốc không?”
“Có.”
Dù sao bình thường cha mẹ bận rộn làm việc, tất cả dược phẩm thường dùng đều đầy đủ.
Tần Mặc Thâm đang định đặt cô xuống, bỗng nhiên cô nói “Anh trai đợi một lát.”
Anh ta nghi ngờ hỏi cô “Làm sao vậy?”
“Anh khoan hãy nhúc nhích.”
Một tay của cô vịn vai anh ta, một tay vươn ra bên cạn♄, vượt qua hàng rào lôi ra một cành cây chanh xanh mượt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận