Chương 381

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 381

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Lâm Diệu Diệu liếc bánh ngọt bên cạn♄, cảm thấy anh ta chỉ bánh ngọt.
“Như vậy… Là đủ sao?” Cô chần chừ hỏi.
Tần Mặc Thâm biết cô còn chưa hiểu rõ, nhẹ nhàng nhướng mày.
Anh ta cười khẽ, xoay người cô lại, đặt gậy đánh bi a vào tay cô lần nữa.
“Nào, kế tiếp là quả bóng nào?”
Cô không ngờ tới vẫn phải tiếp tục chơi bóng, hơi sợ sệt, đôi mắt khẽ chớp.
Người đàn ông phía sau ôm lấy e0 cô, dán sát lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô.
“Vậy quả bóng đỏ được không?”
Lâm Diệu Diệu nhìn the0 anh ta, phía sau nóng bỏng bức người, cô khom người, mông thịt đầy đặn dán sát giữa bắp đùi người đàn ông, dẫn tới thịt cơ đùi anh ta đều căng cứng.
“Là quả kia sao?”
Cô dựa the0 dáng vẻ anh ta mới dạy cúi người, một tay đặt lên mặt bàn làm điểm tựa.
Gậy dài nhỏ đối diện thẳng với quả bóng trắng, nhắm về phía quả bóng đỏ.
Dáng người yểu điệu nằm trên mặt bàn, lộ ra đường cong h0àn mỹ.
Cô mặc váy hoa nhỏ bó sát người, làn váy ngắn ngủi, hai ͼhân trắng nõn thẳng tắp.
Đôi mắt Tần Mặc Thâm tối sầm lại, cơ thể dán sát lại gần, điều chỉnh tư thế của cô “Như vậy…”
Ngón tay thon dài lướt qua phần bắp đùi của cô, váy ngắn bị vén lên, cảm thấy da thịt chỗ mông hơi mát.
The0 thị giác của anh ta, vừa vặn thấy giữa mông thịt tuyết trắng mắc kẹt quần lót ren mỏng nhạt hồng nhạt, phía giữa đã ẩm ướt.
Cho dù như thế, vẻ mặt Tần Mặc Thâm vẫn không đổi, bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng mơn trớn mông cô, hổ khẩu mở ra đè e0 cô lại.
Giống như cánh bươm bướm nhẹ nhàng lướt qua mông cô, dịu dàng mềm mại.
Toàn thân Lâm Diệu Diệu run rẩy, không khống chế được tay run lên “Như vậy đúng rồi chứ?”
Anh ta từ phía sau dán sát vào cô, hai ͼhân tách ra hai bên một chút, đè cả thắt lưng cô.
“Nào, có thể đánh quả rồi.”
Chỉ cách một tầng quần lót ren mỏng nhạt, cô cảm thấy ͼhân tâm anh ta nóng bỏng, đang cọ khe mông vểnh lên của cô.
“Anh trai…” Giọng nói của cô mềm nhũn, tay phải không nhịn được cử động.
Lực động tác không đúng, quả bóng trắng chạm vào quả bóng đỏ, quả bóng đỏ nhẹ nhàng bắn ra, cách miệng túi còn một khoảng.
Tần Mặc Thâm không đứng dậy, nhận gậy đánh bi a từ tay cô, vẫn đè cô trước bàn bi a như cũ.
“Đến lượt anh.”
Lâm Diệu Diệu nâng mắt, Tần Mặc Thâm dán sát sau lưng cô, hai tay để trước người cô nhắm ngay quả bóng trắng.
Cơ thể vạm vỡ của anh ta dán sát vào người cô, độ cong gấp khúc đều như một thể, phần háng nhẹ nhàng va chạm sau mông cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận