Chương 394

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 394

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô dùng nhỏ lửa và dầu ô liu rán xúc xích, rắc lên chút hạt tiêu đen và muối.
Chần bông cải xanh, thêm cà chua bi đã cắt nhỏ, cho rau xà lách mới hái vào, rưới giấm đen, muối và nước cốt chanh để làm gia vị.
Xúc xích, salad, hai quả trứng luộc và bánh mì vòng, bữa sáng h0àn thành.
Tống Diễn nhớ rằng buổi sáng sau khi cô đến, cô cũng nhanh chóng làm món salad rau củ với thịt xông kho”i.
“Diệu Diệu, trước đây em thường xuyên làm đồ ăn như vậy sao?”
“Mấy món này sao?” Lâm Diệu Diệu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn khác, cô định làm súp kem nấm truffle.
Cô cúi đầu cẩn thận cắt cà rốt “Thực ra em có làm, nhưng mà bình thường có ít cơ hội.”
Mỗi ngày làm cho nhiều người như thế, còn có nguyên liệu nấu ăn phong phú, đúng là ít có cơ hội.
Tống Diễn nắm chặt cốc thủy tinh, nghĩ tới rấtnhanh cô sẽ rời đi, cô còn việc học cần phải h0àn thành, cũng có việc mình muốn làm.
Mọi chuyện, cũng không có khả năng đoán được.
Súp kem nấm truffle, áp chảo với hành tây và thịt xông kho”i tɾong bơ.
Trong một cái nồi khác, đun chảy bơ, cho ít bột mì vào khuấy đều, thêm nước đun sôi rồi đổ hành phi, thịt xông kho”i, hạt ngô, nấm truffle thái lát vào, đỏ bơ nhạt vào để nêm gia vị.
Sau khi nấu, đỏ súp kem vào năm bát nướng và đổ một ít nước sốt nấm truffle.
Lúc trước làm bánh phồng Napoleon để tɾong tủ lạnh, lúc này rã đông trước, trực tiếp để trên bát nướng, quét một tầng dịch trứng lên đưa vào lò nướng.
Khi bánh phồng chín thì bưng ra, dùng thìa đâm nhẹ vào bánh rồi rắc một ít mùi tây thái nhỏ lên trên.
Bánh phồng nhấm nháp trực tiếp giòn thơ๓ ngon miệng, chấm súp càng thêm kinh diễm, miệng tràn ngập hươռg sữa ngọt ngào nồng đậm bao bọc.
Lâm Diệu Diệu uống súp, gửi hình ảnh bữa sáng thông báo cho người khác, tiện thể bưng bánh mì vòng thịt nguội trở về phòng học.
Lúc đi cô thấy Tống Diễn thất thần, khẽ nhíu mày, nhưng rấtnhanh giãn ra, kho”e miệng nhếch lên.
“Học trưởng, súp phải uống nhân lúc đang nóng, hươռg vị mới ngon nhất.”
Lâm Diệu Diệu học ba tiết online, khi sắp đến giữa trưa cuối cùng cũng hết tiết học, cô vừa mới duỗi lưng thì nghe thấy tiếng chuông cửa.
Lúc này, sao có thể có người tới?
Cô tò mò đi ra mở cửa, chỉ thấy bên ngoài là nhân viên công tác của xã khu, vừa nhìn thấy cô thì nở nụ cười.
Lâm Diệu Diệu nghi ngờ hỏi “Làm sao vậy?”
“Cô không thấy tin nhắn sao?”
“Làm sao vậy?” Cô cúi đầu sờ di động “Vừa rồi vẫn luôn học, nên tôi không chú ý…”
“Tôi đặc biệt tới thông báo cho mọi người, ngày mai tiểu khu chính thức mở phong tỏa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận