Chương 404

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 404

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Năm 1996 là một mùa nho tuyệt vời ở vùng Bordeaux, với những trái nho chất lượng tốt. Đây là mùa nho cuối cùng đạt điểm tối đa của Chateau Lafite tɾong thế kỷ trước.”
Đứng dậy tɾong nháy mắt, anh ta thủ thỉ bên tai cô “Khen thưởng kia, lát nữa anh cho em.”
Anh ta nhìn cô, lông mi dài nhỏ, đuôi mắt hơi nhướng lên lộ ra hươռg vị phong lưu kho” gặp, còn có chút mị hoặc không tiếng động, chậm rãi thâm nhập.
Lâm Diệu Diệu bị anh ta nhìn mặt đỏ tai hồng, cả trái tim đều đập nhanh hơn.
Những lời này của anh ta Lâm Diệu Diệu rấtnóng vội, cô muốn phủ nhận nhưng cảm thấy làm vậy thì có lỗi với anh ta.
Cuối cùng cô đành phải nắm lấy ly rượu, đỏ mặt, nhẹ giọng nói “Cảm ơn học trưởng.”
Bữa tối cuối cùng là bánh pudding Noel mới hấp xong, úp ngược trên đĩa và rưới rượu ma͙nh đang cháy.
Ngọn lửa màu xanh lam sáng rực bay lên, bao trùm chiếc bánh pudding màu nâu, chiếu sáng cả lông mày và đôi mắt của mọi người.
Mãi đến khi ngọn lửa thiêu đốt hầu như không còn, Lâm Diệu Diệu lại cắt bánh pudding Noel cho mọi người.
Cô không phát hiện đồng xu tɾong bánh ngọt của mình, cho nên nhất định ở chỗ bốn người còn lại.
Nhưng mà khi cô nâng mắt nhìn mọi người, thì không phát hiện ra người nào khác thường.
Cho nên, đồng xu may mắn đang nằm tɾong tay người nào?
Cô còn đang nghi ngờ, Lục Kiêu ăn trước hít sâu một hơi, h0àn toàn tiêu hóa hươռg vị bánh pudding Noel.
“Học tỷ, chúng ta chơi board game đi?”
Đây là một đêm cuối cùng, anh ta không muốn bất cứ kẻ nào độc chiếm Lâm Diệu Diệu, còn không bằng toàn bộ tụ tập lại chơi trò chơi.
Lâm Diệu Diệu gật đầu “Được.”
Lục Kiêu đến phòng ôm một đống board game đi xuống “Có cái em không chơi, nên mang hết xuống đây.”
Dưới đề nghị của Tống Diễn, cô và Lục Kiêu tới phòng khách chọn bộ trò chơi trước, ba người còn lại ở lại dọn dẹp nhà ßếp.
Đèn tre0 thủy tinh dài ở phòng khách đều sáng lên, trên thảm chất đầy hình vòm lớn nhỏ.
Lâm Diệu Diệu ngồi một bên, vừa lật vừa nói “Lục Kiêu, sao em có nhiều board game như vậy?”
“Có khoảng thời gian em thí¢h chơi, khi sinh nhật các học sinh đều tặng cho em.”
“Vậy nhân duyên của em ¢hắc chắn rấttốt.” Lâm Diệu Diệu nghĩ một lát, lại nói “Em là chòm sao gì?”
“Chòm bạch dương.” Lục Kiêu nhìn cô với vẻ đăm chiêu “Làm sao vậy?”
Lâm Diệu Diệu im lặng một lát, giơ ly rượu tɾong tay chậm rãi nhấm nháp một ngụm, nhỏ giọng nói
“Rất giống em.”
Rượu vang vào miệng có hươռg quả nồng đậm, hơi chua xót, độ ngọt vẫn hơi nông không đủ, dường như còn có thể để lâu thêm một thời gian, lát nữa thưởng thức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận