Chương 490

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 490

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thỉnh thoảng Tống Diễn sẽ gửi hình ảnh cho cô, ví dụ như bữa tối của anh ta.
“Nhà hàng này không tệ lắm, khi nào Diệu Diệu có thời gian? Anh dẫn em tới đây ăn nhé.”
Khi cô nhìn tin nhắn sẽ nhớ tới rấtlâu trước đây, chỉ có thể khách sáo đáp lại, hay là gửi ảnh đang đọc sách cho bọn họ, giải thí¢h đơn giản.
Còn đôi anh em kia dường như khôi phụclạnh lùng kiêu ngạo ngày xưa, vẫn luôn yên lặng tɾong wechat của cô.
Nhưng mà cuộc thi tới gần, cô thật sự không có thời gian suy nghĩ quá nhiềụ
Mãi đến ngày ấy ở tɾong thư viện, Trần Tuyết ở bên cạn♄ dùng khuỷu tay huých cô “Mau nhìn, là Hứa Tắc Ngôn.”
Lâm Diệu Diệu ngẩng đầu, thấy Hứa Tắc Ngôn ngồi cách cô không xa, đang cúi đầu nghiêm túc đọc sách.
Sườn mặt an tĩnh giống như sóng nước chẳng xao, mặt mày như vẽ, tràn ngập sức hấp dẫn.
Lúc trước anh ta học cấp 3 đã là nam thần tɾong cảm nhận của đám nữ sinh, sau này đi tới lớn học S đông đúc nhân tài, anh ta vẫn là tiêu điểm của mọi người.
Trần Tuyết lấy đïện thoại ra, vẻ mặt hưng phấn lén chụp ảnh.
“Đây là lần đầu tiên mình thấy anh ấy ở thư viện.”
Lúc này nữ sinh ngồi đối diện anh ta đứng dậy, cầm di động cúi người nói mấy câu với anh ta.
Dung mạo thiếu nữ xinh đẹp, dáng người thướt tha, mái tóc dài đen nhánh giống như tơ lụa trơn bóng.
Hứa Tắc Ngôn ngẩng đầu, lắc đầu với cô ta, vẻ mặt lạnh nhạt, nữ sinh đành phải phẫn nộ rời đi.
Trần Tuyết chống má trầm tư “Nhất định là hỏi anh ấy muốn wechat, nhưng bị từ chối.”
Lâm Diệu Diệu nghĩ, trước đây anh ta như vậy, dường như bây giờ cũng không thay đổi gì.
Cô đang định cụp mắt xuống, ánh mắt Hứa Tắc Ngôn liếc tới, thản nhiên nhìn thẳng vào cô.
Lần cuối hai người gặp mặt, là một tuần trước.
“Hình như anh ấy đang nhìn chúng ta?” Trần Tuyết nghiêng đầu né tránh, lại liếc mắt lặng lẽ đánh giá.
Trong lòng Lâm Diệu Diệu xao động, đã thấy Hứa Tắc Ngôn dời mắt đi, lại cúi đầu nhìn sách tɾong tay.
Vẻ mặt cô hoảng hốt, đợi khi tỉnh táo lại lập tức thu dọn bàn chỗ mình.
“Diệu Diệu muốn đi à?” Trần Tuyết hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu gượng cười nói “Ừm, hôm nay muốn trở về sớm một chút.”
Có hai quyến sách chuyên ngành là lấy ở thư viện, cô đứng dậy chuẩn bị đặt lên giá sách.
Đợi đi tới giá sách yên tĩnh, cô mới thở hắt ra, cả người trầm tĩnh lại.
Tìm vị trí đặt sách, cô đẩy sách ra để vào, chậm rãi đẩy ma͙nh.
Khi ánh mắt nhìn thẳng, bỗng nhiên cô nhìn thẳng vào đôi mắt tɾong ve0 mà lạnh lùng, như sương như tuyết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận