Chương 492

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 492

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà không sao, có thể nhìn thấy cô thì tốt, anh ta không cần bị động giống như những người khác.
Anh ta tới gần phía trước, mút hôn kho”e môi cô, đầu lưỡi lướt qua hàm răng trắng của cô.
Cô ừm một tiếng, bị anh ta liếm môi run lên, vòng e0 mềm nhũn.
“Nếu là lúc đó, chúng ta giống như bây giờ thì tốt.” Anh ta gần như nỉ non bên tai cô.
Lúc đó ư?
Lâm Diệu Diệu nghĩ thầm, là chỉ trung học sao?
Nhưng mà ở tɾong lòng Hứa Tắc Ngôn, anh tỉnh táo biết rõ, dù vậy đợi Lâm Diệu Diệu gặp mặt với Tần Mặc Thâm, có lẽ bọn họ cũng không thể khắc chế hấp dẫn lẫn nhau như bây giờ.
Thiếu nữ này, có lẽ chính là người yêu định mệnh của hai anh em bọn họ.
Anh ta có chút tức giận, cứng rắn nâng cằm cô lên, đầu lưỡi mềm mại trượt từ kho”e môi cô vào.
Cái gáy của cô để ở giá sách, không chỗ né tránh, đành phải nhắm mắt lại, không thể không tiếp nhận nụ hôn điên cuồng của anh ta.
Đợi nụ hôn này kết thúc, Hứa Tắc Ngôn chạm trán vào trán cô, nhỏ giọng thở dốc.
Nhìn đôi mắt ngập nước của cô, trái tim anh ta như mềm nhũn.
“Lâm Diệu Diệụ”
“Hửm?” Cô bị hôn đến đôi môi sưng đỏ, không nhịn được mấp máy cánh môi.
“Em có nhớ anh không?” Anh ta hỏi cô.
Lâm Diệu Diệu giật mình, cố gắng nhớ lại một tuần này.
Có lẽ là từng nhớ, nhưng mà không nhiều lắm, dù sao phần lớn thời gian của cô đều dành cho học tập.
“Có nhớ.” Cô hơi chột dạ nói.
Hứa Tắc Ngôn im lặng một lát, h0àn toàn nhìn thấu cô, lại nhếch miệng cười giễu cợt.
“Thôi.”
Anh ta trực tiếp nắm lấy tay cô, đi ra ngoài thư viện.
Lâm Diệu Diệu nhìn hành lang và lớn sảnh người đến người đi, không nhịn được muốn tránh khỏi tay anh ta, nhưng bị anh ta nắm chặt lấy.
“Hứa Tắc Ngôn, anh buông ra trước.”
Hứa Tắc Ngôn nắm tay cô đi về trước “Em có tin hay không, anh dám hôn em trước mặt mọi người?”
Anh ta không chút để ý, ngày mai bọn họ sẽ thành đầu đề của trường học.
Cô im lặng, từ bỏ vùng vẫy, để mặc người xung quanh dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn bọn họ.
Đợi bọn họ đi ra khỏi cửa thư viện, đã là trời đêm có sao, màn trời tối tăm tre0 mấy ngôi sao.
“Em ăn cơm tối chưa?”
Hứa Tắc Ngôn kéo cô đến sân vận động bên cạn♄, im lặng đi trên con đường mòn nhỏ đầy cây, xoay người lại.
Ánh trăng sáng ngời chiếu lên gương mặt cô, nhẵn nhụi giống như sứ, chỉ có màu sắc tươi đẹp tre0 trên cánh môi, là kiệt tác anh ta mới hôn nồng nhiệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận