Chương 501

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 501

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những nếp uốn tinh mịn này nhúc nhích tɾong cơ thể cô, giống như bất mãn, đang kêu gào muốn càng nhiều thỏa mãn.
“Anh trai…” Giọng nói của cô mơ hồ có kho”c nức nở.
Tần Mặc Thâm cười, dịu dàng dỗ bên tai cô “Ngoan, không sao.”
Đầu lưỡi của anh ta còn lưu lại hoa dịch cô mới trào ra, là chứng cứ động tình của cô.
Anh ta nhìn thiếu nữ cắn chặt môi dưới, in dấu răng đỏ bừng, đôi mắt sóng nước mênh mông.
Anh ta cảm nhận được rõ, vuốt ve vành tai phấn hồng của cô, cầm bàn tay của cô nhẹ nhàng thưởng thức.
Anh ta biết, cô còn chưa h0àn toàn thỏa mãn, anh ta cũng như vậy.
Tần Mặc Thâm nghiêng đầu trao đổi mấy câu với lái xe phía trước, xe nhanh chóng tăng tốc dần leo dốc.
Anh ta ôm cô vào lòng, ngồi trở về, ngực hơi lên xuống.
Thiếu nữ nửa thân trần dựa vào vai anh ta thở dốc, cảm thấy cơ thể vẫn có tình du͙c lưu chuyển, chờ đợi được thỏa mãn.
Đợi đi tới chỗ cao, xe dừng lại.
Cửa xe phía trước mở ra, lái xe xuống xe.
“Anh ta đi rồi sao?” Cô cẩn thận nghe động tĩnh, dựa vào bả vai anh ta nhỏ giọng hỏi.
“Ừm.” Tần Mặc Thâm cười trầm thấp “Có muốn xem nơi này là nơi nào không?”
Lâm Diệu Diệu nghiêng đầu nhìn, bên ngoài là chỗ núi cao nội thành, có thể thấy cảnh đêm ở thành phố, ngọn đèn giống như đầy sao lóe ra, uốn lượn dưới ͼhân núi.
“Nơi này là?” Cô nhớ tới mình chưa mặc áo, vội vàng dán sát vào người anh ta.
“Đừng lo lắng, anh ta đã lái xe khác rời đi.”
Lâm Diệu này như đỗ ở vườn hoa của biệt thự lộ thiên giữa núi rừng.
“Bình thường nơi này không có ai ở đây, khi anh muốn nghỉ ngơi thỉnh thoảng mới tới ở.”
Anh ta mở cửa sổ “Có muốn xem không?”
Lâm Diệu Diệu cười hỏi “Ở đâu có thể thấy sao?”
Tần Mặc Thâm để cô nằm thẳng trên ghế sau, cô nâng mắt nhìn màn trời phía trên, quả nhiên là màu tối như mực, không thấy được chút ánh sáng.
“Ô nhiễm quá nặng̝, không nhìn thấy sao.”
Anh ta không nói gì, chỉ từ trên cao nhìn xuống cô.
Cô bị du͙c vọng làm cho miệng đắng lưỡi khô, ánh mắt dời đi, thì thấy trên quần tây của anh ta thấm dấu vết ẩm ướt.
Là cô mới chảy ra nước.
Hơi thở của cô dần gấp gáp hơn, lại nâng mắt, nhìn thẳng đôi mắt sâu thẳm kia.
“Anh trai…” Bỗng nhiên cô hiểu rõ, vì sao tài xế kia sẽ rời đi.
“Cởi thắt lưng giúp em.” Giọng nói của anh ta khàn h0àn toàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận